""Đồ đần mới có thể nghĩ như vậy đó. Ứng tổng của chúng ta luôn luôn nổi tiếng có đạo đức tốt, chưa từng chú trọng đến ăn uống, thường xuyên ngồi ở khoang phổ thông, không mặc hàng hiệu xa xỉ, ngay cả nhà cũng chỉ là căn hộ loft đơn giản một trăm mét vuông, còn tích cực làm từ thiện, có người nào ở cùng cấp bậc với cô ấy mà giống vậy không?"" Triệu Tiểu Huệ càng nói càng kích động, cuối cùng bày ra vẻ mặt si mê ""Ai da, Ứng tổng quả nhiên là thần tượng của tôi.""
Tiền Ngữ giễu cợt ""Nếu như Ứng tổng là nam, tôi thấy cô có thể tưởng tượng đến cảnh gả cho cô ấy luôn rồi.""
Triệu Tiểu Huệ có chút tiếc nuối nói ""Haizz, đáng tiếc khuynh hướng giới tính của tôi là bình thường. Người có thể lấy được Ứng tổng tuyệt đối là đã tích không ít đức.""
""Là tổng giám đốc của công ty truyền thông Tinh Dạ sao?""
""Đúng, hình như yêu rất nhiều năm rồi, người biết nội tình cũng không có mấy người."" Triệu Tiểu Huệ có chút đắc ý nói ""Nhưng vẫn là bị tôi khai quật được. Tôi đã từng gặp được người thật rồi, còn đẹp trai hơn cả trong ảnh đó.""
""Vậy cũng có thể không chỉ dừng ở tướng mạo."" Tiền Ngữ cũng chìm vào si mê ""Haizz, nếu như tôi có thể tìm được người đàn ông như vậy thì thật tốt.""
Bong bóng của Triệu Tiểu Huệ bị đâm trúng, nghiêm túc đả kích ""Đi làm việc của cô đi, ảo tưởng linh tinh.""
"Tại sao lại để cho tôi tham gia chương trình truyền hình thực tế như vậy, vừa mệt lại vừa mất hình tượng." Ứng Doãn rất khó chịu, giống như còn chưa tham gia chương trình đã phải chịu bẩn mệt rồi. Ngẩng đầu tưởng tượng, cô ta nhìn chằm chằm người đang ngồi bên bàn làm việc, hỏi "Cô cố ý để tôi bị xấu mặt phải không?"
Ứng Dư đang xem lịch trình, đầu không ngẩng lên nói "Cô đoán đúng rồi đó, là tôi cố ý."
"Cuối cùng cũng nói thật." Ứng Doãn cười lạnh, giống như đã nằm trong dự đoán của cô ta "Tôi đã biết cô không có suy nghĩ tốt đẹp gì mà, đột nhiên trở về từ nước ngoài còn nhất định phải vào công ty của nhà tôi, không phải là muốn tìm được chỗ tốt từ cha sao. Sao vậy, người cha ngoại quốc của cô không chuẩn bị của hồi môn cho cô, hay là mẹ cô để cô trở về tranh gia sản hả?" Cô ta bỗng nhiên bừng tỉnh ngộ, đáy mắt hiện lên vẻ trêu tức "À, tôi quên mất, ở nước ngoài không có chuyện của hồi môn. Có điều, người cha ngoại quốc của cô cũng không có nghĩa vụ chuẩn bị cho cô, chỉ có thể quay lại đây đòi." Nói xong, cô ta còn tỏ vẻ đồng cảm, đương nhiên còn có ý chế nhạo mơ hồ.
Lời này lọt vào tai Ứng Dư cũng không chói tai, suy nghĩ của Ứng Doãn chính là suy nghĩ của mẹ cô ta. Ứng Dư phác họa lại bản lịch trình, khép lại nói "Cô cảm thấy tôi cần người khác chuẩn bị của hồi môn cho sao? Đến lúc mà bản lĩnh tự biện minh của cô có thể sử dụng trong việc đối phó với phóng viên, thì công ty cũng không cần phải lau mông cho cô rồi."
Hai chữ "Lau mông" này tất nhiên không vào nổi tai Ứng Doãn, cô ta đáp "Nếu như đã tiếp nhận chuyện của tôi thì làm cho đẹp một chút, nếu không tôi sẽ nghi ngờ cô có xứng đáng ngồi ở vị trí này hay không đó."