⬅ Trước Tiếp ➡
Mười phút sau, linh hồn cô bắt đầu tan biến, để lại phía sau chỉ là hai cái đầu người nằm im lìm trước mộ... và một vùng máu loang đỏ thẫm.
Thượng Hải
“Á...”
Hạ Uyển Ương bị cơn đau nhói đánh thức. Vừa mở mắt ra, cô chỉ cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung.
Đợi đến khi cơn đau dịu lại đôi chút, cô bỗng mở bừng mắt, sững người. Đau? Nhưng rõ ràng cô chỉ là một linh hồn cơ mà, tại sao lại cảm nhận được nỗi đau thể xác?
Cô từ từ nhắm mắt lại, đưa tay lên day nhẹ mi mắt, hy vọng xoa dịu cảm giác nhức buốt ấy.
Khi mở mắt lần nữa, cảnh tượng trước mặt khiến cô vừa quen thuộc, vừa lạ lẫm. Đây là phòng của cô tường quét sơn trắng, chân tường quét viền xanh nhạt, tạo nên cảm giác thanh thoát và trang nhã. Ánh nắng len qua ô cửa kính sáng choang, rọi lên từng chi tiết trong căn phòng.
Ánh mắt cô di chuyển theo vệt sáng ấy, cuối cùng dừng lại nơi chiếc chuông gió treo trên cửa sổ những hạt châu nhỏ sắc màu xen lẫn những chiếc chuông kim loại tinh xảo, theo gió nhẹ đung đưa, phát ra âm thanh trong trẻo dễ chịụ Món đồ nhỏ này từng đồng hành cùng cô qua biết bao khoảnh khắc yên bình, giờ đây lại trở thành cánh cửa dẫn cô trở về quá khứ.
“Ương Ương, con sao rồi? Con muốn hù chết mẹ hả?”
Bàn tay của mẹ cô bà Cố Ninh đang siết chặt tay cô. Cô cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ lòng bàn tay ấy, một cảm giác mà cô tưởng đã mãi mãi đánh mất.
Chẳng lẽ... là do cô quá nhớ cha mẹ, nên ông trời cho cô được gặp lại một lần nữa?
“Sao vẫn không có phản ứng gì vậy? Có phải đập đầu vào đâu rồi không?”
Tiếng nói ấy như vọng lại từ xa xăm, khiến đầu óc Hạ Uyển Ương lơ lửng, không rõ thực hay mơ.
Cửa phòng bật mở. Chị dâu cả bước nhanh vào, đặt xuống một bát cháo “Ương Ương tỉnh rồi, mau ăn chút gì đi.”
Mẹ cô vội vàng áp tay lên má cô, vẻ mặt đầy căng thẳng. Lại sờ trán cô, rồi bất chợt hét toáng lên “Thư Khiêm, gọi cho cha con Tư Tư, mau lấy khăn mặt Thư Hàn, chạy đi mời quân y đến ngay Tiểu Nguyệt, vào bếp nấu nước gừng đi Nhanh lên ”
Cả nhà lập tức nháo nhào. Chẳng mấy chốc, căn phòng đã đông nghẹt người.
Hạ Uyển Ương ngơ ngác, không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà cô lại được nhìn thấy từng ấy người cùng một lúc.
Mẹ cô Cố Ninh. Anh cả Hạ Thư Khiêm. Chị dâu cả Khương Tư Tư. Anh hai Hạ Thư Hàn. Và chị dâu hai Lưu Nguyệt, bạn thuở nhỏ của cô.
Nước mắt cô tuôn như vỡ đê. Nhìn những gương mặt thân quen mà tưởng chừng đã xa cách một đời, lòng cô nghẹn lại.
“Ương Ương, con thấy sao rồi? Nói một câu được không?”
Giọng mẹ vẫn dịu dàng như xưa. Bàn tay bà vẫn ấm như ngày nào. Cô dần lấy lại ý thức, liếc mắt nhìn tờ lịch treo trên tường tháng 4 năm 1974.
Cô đã quay về năm mười tám tuổi, chỉ còn chưa đầy mười ngày nữa là phải xuống nông thôn.
“Mẹ... anh cả, chị cả... anh hai, chị hai... con không sao, con ổn rồi ”
Giọng cô nghèn nghẹn, nhưng từng từ phát ra rất rõ.
Cả nhà nghe vậy đều thở phào nhẹ nhõm. Chị dâu hai thì lên giọng trách yêu “Ương Ương à, đi đứng kiểu gì mà cũng té được chứ ”

⬅ Trước Tiếp ➡