⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ Uyển Ương cố gắng lục lại ký ức. Đời trước, đúng vào ngày này, cô đến dự đám cưới của bạn học cấp ba Vương Hoan. Nhưng vì chồng của Vương Hoan vô tình liếc nhìn cô vài lần, em gái cô ta Vương Tĩnh đã nổi cơn ghen tuông, hung hăng xô mạnh cô một cái. Cô mất đà ngã ngửa ra sau, đập đầu xuống đất.
Hôm đó về nhà, cô lập tức kể lại với hai người anh. Họ không ngần ngại đi tìm chị em Vương Hoan hỏi cho ra lẽ, ai ngờ lại bị mẹ chồng nhà họ Vương làm ầm lên suýt chút nữa rước họa vào thân.
Lau khô nước mắt, Hạ Uyển Ương cười gượng “Lần sau con sẽ cẩn thận hơn. Hôm nay dậy sớm quá nên đầu óc hơi choáng chút thôi.”
Nhưng lần này, cô sẽ không để các anh ra mặt vì mình nữa. Cô biết rõ, chuyến đi xuống nông thôn sắp tới, người cùng đi chỉ có Vương Tĩnh. Chờ đến nơi rồi, tính sổ cũng chưa muộn
Mẹ cô thở dài não nề “Con gái mẹ ngơ ngác thế này, sao tự chăm lo cho bản thân được? Sắp phải xuống nông thôn rồi, cứ thế này thì làm sao mẹ yên tâm nổi...”
Anh cả cũng than thở “Nếu không phải cha đang bị người ta soi mói, thì sao lại đến lượt em gái phải đi? Một cô gái yếu ớt như vậy, sao chịu nổi cuộc sống khổ cực dưới quê chứ...”
Hạ Uyển Ương ngẩng đầu, nở nụ cười thật tươi, giọng ngọt như mật “Chỉ là tai nạn nhỏ thôi mà, em hoàn toàn lo được cho bản thân mà Nếu thật sự không xoay xở nổi, mẹ cho con thêm chút tiền, con thuê người nấu ăn cho mình cũng được mà Mọi người yên tâm đi, con dễ thương thế này, đến đâu cũng không thiệt đâu ”
Anh hai nhẹ nhàng gõ đầu cô, ánh mắt đầy cưng chiều “Chính vì em quá dễ thương nên bọn anh mới lo đấy Trong đại viện thôi mà bọn nhóc ranh cũng suốt ngày rình mò, huống gì em sắp đi xa như vậy, làm sao mà bọn anh yên tâm nổi?”
Cô ngáp một cái dài “Đám ranh con ở đại viện có theo em đi đâu mà lo chứ ”
Cả nhà bật cười vì dáng vẻ nghịch ngợm ấy của cô.
“Mau rồi, Ương Ương buồn ngủ rồi. Mọi người ra ngoài đi, ăn chút cháo cho toát mồ hôi, ngủ một giấc sẽ khỏe lại ngay thôi ” mẹ cô vừa nói vừa đuổi người ra khỏi phòng.
Căn phòng trở lại yên tĩnh. Hạ Uyển Ương nằm trên giường, lòng chợt trào dâng một cái tên Trương Thời Dã.
Nước mắt lại lã chã rơi.
Cô từng tận mắt thấy người đàn ông ngốc nghếch ấy vì cô mà báo thù, rồi lại tận mắt chứng kiến anh tự sát trước mộ mình.
Cô không biết kiếp này liệu anh có còn tồn tại, liệu họ còn có thể gặp lại nhau không...
Một giọt lệ rơi xuống cổ. Cô đưa tay lau, vô tình chạm phải vật gì đó lạnh lạnh là một miếng ngọc bội.
Cô bật dậy.
Chẳng phải đây là báu vật gia truyền của nhà họ Trương, món mà Trương Thời Dã đã từng treo lên cổ cô khi chôn cất hay sao?
Cô từng thấy anh nâng niu món này như trân bảo, vậy mà giờ đây lại đang nằm trên người cô.
Chẳng lẽ... nó cũng theo cô quay lại thế giới này?
Hạ Uyển Ương tháo ngọc bội xuống, áp nó vào lòng đầy trân quý. Nếu ngọc có thể đi cùng cô, vậy chủ nhân của nó thì sao? Liệu Trương Thời Dã... cũng đã trở lại cùng cô?

⬅ Trước Tiếp ➡