⬅ Trước Tiếp ➡

Chiếc áo này chắc chắn rất đắt, cô không có tiền đền nổi dù là đồng phục nhưng áo sơ mi là tự may riêng, anh là Lạc Trầm, cô không dám động vào ông phật lớn này.
“Vậy lát cậu đến phòng nghỉ của tôi lấy.” Lạc Trầm gật đầu nói
Manh Nha gật đầu lia lịa sau đó chạy về chỗ còn không quên đưa tay lên quẹt miệng.
Hành động của cô làm Lạc Trầm buồn cười.
Lạc Trầm ngồi ngậm cây kẹo mút trong miệng, ánh mắt vẫn nhìn Manh Nha, cô đang chăm chú làm bài tập toán, ánh mắt hoàn toàn tập trung, gương mặt nữ sinh xinh đẹp đến mê hoặc lòng người, cơ bản thì cô là người anh thấy đẹp nhất trước nay anh gặp qua.
Sở dĩ anh cảm thấy như vậy vì Manh Nha giống như một viên kẹo trong vỏ đang chờ người tới xé bỏ lớp vỏ đó mà ăn lấy hết sự ngọt ngào đó.
Sau đó mọi người dần đến lớp học, Bạc Y Y vừa vào lớp liền nở nụ cười chào hỏi Lạc Trầm, anh vẫn gật đầu đáp lại.
Quan hệ của Lạc Trầm với ai cũng ôn hòa khách sáo như thế.
Tang Phụng chạy tới chỗ Manh Nha sau đó nói nhỏ vào tai Manh Nha. “Cậu cần tiền làm gì thế?”
Manh Nha rầu rĩ đáp “Mình đang muốn mua ít đồ mà mẹ không cho.”
Vẫn không thể nói là nhà cô không có tiền trả học phí ôn thi kia nên tối qua cô có nhắn tin cho Tang Phụng hỏi về việc vay tiền cô nàng.
“Chết thật, mình xin tiền học dư năm triệu sau đó dùng mua đồ shopping cả rồi.” Tang Phụng khó xử nói
Cô nàng cũng không phải không muốn giúp chỉ là tiền kia đã dùng mua quần áo hết không cho Manh Nha mượn được, cô nàng cũng kiểu xài phung phí nên ba mẹ cũng hay quản tiền chặt chẽ.
Manh Nha càng thêm sầu não “Để mình tìm cách khác.”
Vẫn là phải tự tìm cách.
Manh Nha chủ động đi đến chỗ bàn của Bạc Y Y, cô nhỏ giọng nói “Y Y, mình quên mang tiền theo đóng rồi.”
Bạc Y Y nở nụ cười dịu dàng “Không sao, hạn vẫn còn.”
Manh Nha gật gật đầu sau đó về chỗ.
Lạc Trầm đưa ánh mắt lạnh như băng nhìn Manh Nha, bên môi nhẹ nâng lên, anh bắt đầu nhận ra được vấn đề, một con thỏ nhát đang cố làm hồ ly, liệu anh có nên bắt con thỏ này về không?
Giờ ra chơi, Manh Nha đi qua khu biệt lập ở tòa nhà A của trường ISW, nơi này là một khu yên tĩnh chuyên dụng dành riêng cho Hội Học Sinh và phòng nghỉ riêng tư đặc biệt.
Lạc Trầm là người sở hữu một trong năm phòng nghỉ riêng tư.
Cô đứng trước phòng số 1, phía trước còn để hai chữ ‘Lạc Trầm’ thì chớp mắt, hành lang im ắng rất ít ai đến nơi này vì không ai đến chỉ có chủ của những căn phòng này mới đến đây.
Cô lịch sự gõ cửa sau đó rất nhanh cửa mở ra.
Khoảnh khắc cửa mở ra, Manh Nha tròn mắt đến ngẩn người.
Lạc Trầm hoàn toàn cởi trần không mặc áo.
Anh vừa cởi chiếc áo sơ mi bị cô làm bẩn ra, lúc này phần trên không bị che đi dễ dàng lộ ra thân hình vạm vỡ, khuôn ngực săn chắc, bình thường thấy anh mặc đồng phục trông có vẻ ốm gầy không ngờ lại có thân thể hoàn hảo như thế.
Da anh không phải da ngâm, là kiểu trắng đều nhưng không hề mang cảm giác yếu đuối mà là trông rất sạch sẽ.
Lạc Trầm nhìn biểu hiện ngây ra còn có hai má ửng hồng vì ngại thì nhoẻn môi cười, anh nói “Cậu đợi một chút, tôi chỉ mới cởi ra.”


⬅ Trước Tiếp ➡