⬅ Trước Tiếp ➡

“Cậu, cậu cứ thay đồ đi, xong thì kêu tớ.” Manh Nha lúng túng xấu hổ không dám ngẩng đầu
Lạc Trầm xoay người đi vào trong cầm chiếc áo đã được bỏ vào túi gọn gàng đem ra cho Manh Nha, cô vẫn cúi thấp đầu không dám ngẩng nhìn anh, anh nghiêng đầu lại có ý chọc ghẹo.
Anh vẫn luôn thắc mắc tại sao cô lại có vẻ rụt rè, sợ anh như thế, trong khi mọi người đều kết thân với anh mà anh cũng luôn dùng thái độ lịch thiệp, cô là không thích sự ôn hòa đó sao?
“Người lớn dạy khi nói chuyện phải nhìn đối phương mới lịch sự.”
Manh Nha bất ngờ ngẩng nhìn anh chớp mắt, khuôn mặt vì ngại mà đỏ ửng, đôi môi đỏ không hề tô son lại như nụ hồng mấp máy đang sắp nở rộ.
Anh đang nhắc nhở cô phải lịch sự sao? Hay anh cảm thấy cô đáng ghét rồi?
Tâm lí yếu ớt làm cô lo lắng mà vội giải thích "Không phải, mình, tại cậu nhìn đẹp quá nên mình mới..."
Manh Nha vô thức nói ra những lời trong lòng liền vội im bật xấu hổ mặt đỏ bừng, cô tự mắng mình ngu ngốc.
Lạc Trầm bật cười, ngả ngớn dựa vào thành cửa.
Tại sao bây giờ anh mới phát hiện ra con thỏ nhát cấy này chứ, hơn hai năm học chung khi ai cũng tiếp xúc để làm bạn với anh thì cô lại chẳng hề nói với anh câu nào là do sự nhát gan này sao?
Manh Nha cho anh cảm giác đúng với câu đừng trông mặt mà bắt hình dong.
Lạc Trầm liếc mắt, dáng vẻ ngây thơ kia cho dù trên gương mặt quyến rũ cuốn hút của cô cũng sinh cho đối phương cảm giác bị dụ dỗ.
Càng nghĩ anh càng thấy hưng phấn, liệu khi bản tính cường đại của anh lộ ra với con thỏ nhát này thì cô sẽ làm gì, biến thành hồ ly hay vẫn là con thỏ nhút nhát?
“Mình, mình sẽ giặt sạch trả cho cậụ” Manh Nha nói xong liền cầm lấy túi đồ mà chạy trối chết
Lạc Trầm nhìn Manh Nha chạy gấp thì bật cười lớn, ánh mắt sáng lên.
Anh lại càng muốn tóm lấy con thỏ này, đem về bắt nó ở trước mặt anh làm hồ ly sau đó hành hạ để nó khóc lóc xin anh tha.
Con thỏ nhát yếu đuối bị phát hiện +1.
Manh Nha ngồi bệt dưới sàn nhà tắm nhìn chiếc áo trắng tinh khôi bị mình vò nát vẫn không sạch được vết ố thì thầm than khóc.
Chiếc áo này hiện tại cô không đền nổi.
Cô rửa tay sau đó lao ra phòng chạy xuống tầng, mẹ Manh đang ở trong bếp làm món ăn nhìn cô gấp gáp chỉ nhíu mày nhắc nhở.
Manh Nha vội đứng ngay ngắn lại nói “Mẹ, mẹ biết cách làm sạch vết dơ trên áo không? Con làm dơ áo của Lạc Trầm nên cậu ấy đưa con về giặt.”
Mẹ Manh nhất thời sửng sốt sau đó cười tươi đầy vui mừng “Lạc Trầm đưa áo cho con sao? Thế thì tốt quá rồi, xem ra hai đứa đã thân hơn.”
Đây là một bước tiến mà bà mong đợi.
Manh Nha chỉ nghĩ, anh đối với ai mà không hòa nhã như thế, với cô cũng khác là bao.
Vấn đề quan trọng nhất là nếu không giặt sạch sẽ phải đền cho anh.
“Để đó mẹ xử lý cho.”
Quả nhiên chỉ cần liên quan Lạc Trầm, mẹ Manh sẽ lặp tức chấp thuận hết mọi thứ mà không đắn đo.
Manh Nha đột nhiên thông minh hơn, nếu nói dối mẹ những thứ liên quan đến Lạc Trầm thì chắc là mẹ sẽ vui vẻ đồng ý hết.
“Mẹ, nhà chúng ta có tiền không?”
“Nhìn còn không rõ sao, có tiền mua đồ ăn đều dựa vào mẹ làm thêm bên ngoài.”


⬅ Trước Tiếp ➡