Chương 15
Nếu mà cô không nhận, xem anh có túm cái đuôi hồ ly của cô bắt đi hành hạ không.
“Cậu cần tiền đúng không? Đóng học phí ôn thi?”
Manh Nha kinh ngạc gật đầu, sao anh biết hay thế?
Lạc Trầm hỏi tiếp “Có muốn kiếm tiền không?”
Manh Nha gật đầu liên tục như cái máy “Muốn.”
Lạc Trầm hài lòng “Mai tôi đem tiền đưa cậụ”
“Hả?” Manh Nha tròn mắt khó tin “Cậu giúp mình á?”
Lạc Trầm đứng lên nhìn Manh Nha, anh hừ một tiếng vẫn chưa hết bực bội “Xem ra cậu không cần tôi giúp?”
“Mình không có ý đó, Lạc Trầm, cậu tốt quá.”
Manh Nha ngây thơ đáp lại không biết bản thân đã rơi vào bẫy.
Thiếu niên khoé môi càng cong cao, đến lúc bắt con thỏ về làm hồ ly rồi.
Lạc Trầm ngồi trong phòng, trước mặt đang chiếu một bộ phim người lớn trên màn hình, miệng anh còn ngậm cây kẹo mút, ánh mắt tĩnh lặng nhìn không gợn sóng.
Không đúng, anh cứ thấy không đúng ở đâu đó làm anh không thoải mái.
“Nhạt quá.”
Mày của anh cau lại sau đó đứng dậy quăng cây kẹo vào sọt rác, một sự khó chịu đang lan tỏa khắp người, Lạc Trầm muốn có một cây kẹo ngọt hơn.
To tròn, tốt nhất có thể há cả miệng ngậm cũng không hết.
Càng ngày ý định đó càng lấn át, anh muốn độc chiếm lấy thứ đó, mẹ anh cũng kêu hãy nổ lực giành lấy, thế thì không cần nghĩ ngợi thêm.
Trong mắt mọi người, Lạc Trầm giống hệt cây trúc thanh tân sạch sẽ sau cơn mưa, khí chất thanh nhã, ôn hòa, tốt bụng.
Cho đến khi, bản chất ngạo mạn cùng tính chiếm hữu được đánh thức hoàn toàn.
Manh Nha đến lớp nào ngờ Lạc Trầm còn sớm hơn cô, cô kinh ngạc, nếu cô đến sớm còn lí giải được nhưng anh thì sao.
Manh Nha không biết vì sao Lạc Trầm ra tay giúp mình nhưng lúc này mang theo ơn của anh liền chủ động chào “Chào cậu, Lạc Trầm.”
Ồ, còn biết sự tồn tại của anh kia đấy, anh tưởng anh vô hình với cô trước nay.
“Chào cậụ” Anh đáp sau đó lần nữa lên tiếng, âm sắc ôn nhuận nói “Của cậụ”
Lạc Trầm đứng dậy tiến tới bàn cô đặt lên một xấp tiền thẳng tắp mới tinh.
Manh Nha chớp mắt, cô thật sự cảm thấy Lạc Trầm quá tốt đến cảm động suýt khóc.
“Cảm ơn cậu Lạc Trầm. Thật sự cậu đúng là người tốt.”
Người tốt, cứ xem như anh là người tốt nhưng người tốt nào chả cần báo ơn, chỉ có người rảnh ngu ngốc mới đi giúp mà không cần trả lại.
Tiếc là anh không rảnh cũng không phải kẻ có lòng tốt cao cả hay nhà từ thiện.
Lạc Trầm nở nụ cười nhẹ, ánh mắt sâu không thấy đáy lại phẳng lặng không gợn sóng “Vậy xem như cậu đồng ý rồi nhé.”
Đồng ý? Đồng ý cái gì? Cô ngẩn ra hoàn toàn không hiểụ
Lạc Trầm lần nữa nhìn thấy biểu hiện không biết gì của cô thì hừ cười, dễ dụ như thế còn đòi vào Đế Xa làm, nếu không phải anh ‘tốt bụng’ kiểm tra điện thoại cô thì bây giờ cô bị ai đó mang đi mất.
Càng nghĩ càng khó chịu, giọng điệu mang theo sự khó chịu ghen tuông kì lạ “Cậu hết cơ hội rồi.”
Manh Nha lần nữa ngẩn ra hoàn toàn không hiểu chỉ thấy Lạc Trầm hôm nay toàn nói mấy lời kì lạ.
Cô đột nhiên rùng mình mà không rõ lí do “Mình sẽ trả cậu từ từ.”
“Không cần, cậu đang làm thêm cho tôi đấy.” anh bình thản nói
Manh Nha “???”
Làm cái gì? Cô tưởng anh muốn giúp đỡ cô.
“Mình học không bằng cậu cũng không có giàu như cậu, cậu cần mình làm gì?”