Chương 14
Đột nhiên ánh mắt Lạc Trầm tối đi, anh gõ tay lên thành cửa sổ lạnh giọng hỏi "Làm việc gì lại tốt như thế?"
A, tôi gọi nhầm sao? Đây có phải số của Manh Nha?
"Anh gọi đúng rồi nhưng anh chưa trả lời câu hỏi của tôi."
Ngữ khí lạnh nhạt mang theo sự bức người quá đáng kinh khiến người bên kia khẽ nuốt nước bọt.
Anh là người nhà Manh Nha sao? Cô ấy hỏi tôi làm phục vụ ở Đế Xa, nếu anh không hài lòng thì chúng tôi…
Bên kia còn chưa nói xong thì Lạc Trầm đã lạnh lẽo cắt ngang "Quản lí Trần?" hỏi sao anh thấy số điện thoại này quen mắt như thế
Anh biết tôi sao? Thế thì dễ nói rồi, cô Manh Nha kia rất được, ngoại hình vóc dáng tốt chúng tôi có thể vu vi tuổi dù sao cô ấy cũng sắp mười tám rồi, cô ấy cần tiền gấp thì chỉ cần ráng làm tốt sẽ nhanh...
“Không được nhận cô ấy vào làm.”
Anh là?
“Nghe không ra sao?”
Bên kia im lặng chốc lát mới thốt lên Tiểu Hứa Thiếu, là cậu sao?
“Huỷ hết ảnh cô ấy gửi, nếu lọt một tấm ra ngoài thì ông tự hiểu đi.”
Lạc Trầm không chờ người bên kia phản hồi đã tắt máy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ra bên ngoài sân, nữ sinh còn đang vui vẻ cười nói, ánh mắt anh trở nên băng lãnh.
Không thích nhẹ nhàng thì không cần nữa.
Không ai biết tại sao Lạc Trầm không học tiết thể dục, sau hai tiết lên lớp chỉ thấy anh ngồi ở chỗ của mình, tuy rằng ai hỏi anh cũng lịch sự trả lời nhưng rõ ràng đáy mắt như chứa băng sơn nghìn năm mà còn đáng sợ lạ kì.
Manh Nha đưa tay xuống hộc bàn, tin nhắn thông báo từ chối, cô rầu rĩ.
Nhìn thấy biểu cảm ủ rũ kia, Lạc Trầm cười một mực lạnh lẽo.
Sau đó một chuyện hy hữu kỳ lạ đến Manh Nha không ngờ, Lạc Trầm chủ động kêu cô nói chuyện.
Cô còn nghĩ là việc chiếc áo không tránh nơm nớp lo sợ vì cô hiện tại không có tiền đền nếu nó có vấn đề.
Lạc Trầm ngược lại hưởng thụ sự sợ hãi rụt cổ của cô, anh nhàn nhã ngồi ở bàn của mình còn cô thì đứng trước mặt.
Ánh chiếu tà chiếu rọi qua ô cửa sổ làm hai chiếc bóng cả hai trả dài trên mặt đất lại như một con sói đang vươn móng vuốt cắn xé con thỏ nhỏ.
“Lạc Trầm, nếu áo kia có việc gì thì cậu…”
“Không phải cái áo.”
Manh Nha kinh ngạc “Thế là việc gì?”
Lạc Trầm cười một cái nhưng Manh Nha lại thấy sợ, rõ ràng nó không phải nụ cười ưu nhã ngày thường cô thấy.
“Tôi thấy bức ảnh này rất giống cậu, là cậu sao?”
Lạc Trầm giơ điện thoại của anh lên hướng tới Manh Nha, đầu Manh Nha báo động khẩn.
Đây là ảnh cô chụp để xin vào làm ở Đế Xa, bức ảnh là cô chụp trước tối qua, mặc chiếc váy đen hai dây dài chưa đến gối, cổ đổ làm hiện ra bầu ngực to tròn đẫy đà quá cỡ còn có đôi chân thon dài thẳng tắp trắng mịn.
Một bức ảnh của một cô gái có thân hình nóng bỏng tuy không chụp mặt nhưng cũng đủ làm người ta thèm thuồng sinh ý đồ xấụ
Lạc Trầm nhìn biểu hiện trắng bệch của cô thì hừ lạnh, muốn xem thử cô thành thật hay không.
“Mình… sao cậu có ảnh này?”
“Trả lời tôi, có phải cậu không?” Lạc Trầm kiên nhẫn nhắc lại
Manh Nha liếm môi khô khốc, sắp bị khí thế bức người của anh doạ cho khóc, cô vẫn là nhát gan.
“Phải.”
Khoé môi anh cong lên, hoá ra còn muốn sống không tìm đường chết.