⬅ Trước Tiếp ➡

Lạc Trầm đi theo sau Manh Nha, Manh Nha giống như chạy hơn là đi, cô như bay chạy về lớp, Lạc Trầm cười nhạt, chỉ mới nói có một câu đã sợ, đúng là đồ nhát cáy.
Manh Nha giả vờ ngồi lấy sách ngữ văn ra đọc bài, Lạc Trầm trực tiếp đến chỗ bàn cô ngồi bên cạnh.
Cô chớp mắt nhìn anh, cuốn sách che đi nửa mặt chỉ lộ đôi mắt hồ ly quyến rũ.
Lạc Trầm hừ hừ trong miệng, anh nghiêng đầu nhìn cô, quả nhiên là hồ ly, dù bây giờ đang sợ hãi nhìn cô vẫn đầy mê hoặc.
Anh thầm tặc lưỡi như than vãn “Cậu sợ cái gì?”
Manh Nha nhìn Lạc Trầm trân trân, sợ cái gì chẳng lẽ anh còn không biết?
“Lạc Trầm, mình, mình không sợ.”
Lạc Trầm một bụng xem thường, chữ ‘sợ’ chưa viết lên mặt cô thôi.
“Cậu lấy đi nụ hôn đầu của tôi lại trốn tôi? Tôi đòi làm cậu thì có gì sai?”
Manh Nha “?”
Cô trừng mắt bị lời nói không hề che giấu trực diện của anh làm dọa đến hoảng, cô vội đến mức giơ tay chặn miệng anh lại cũng may xung quanh bàn cô đều đi ra chơi hết rồi bằng không sẽ bị nghe thấy.
Cô hạ thấp giọng nhắc nhở “Cậu sao lại lớn tiếng thế? Huống chi là cậu chủ động sao lại nói tớ cướp?”
Lạc Trầm ngửi được mùi thơm trên bàn tay cô, anh ngứa ngáy trong người chỉ muốn ngậm lấy ngón tay cô nhưng may cho cô ở đây là lớp học.
“Cậu còn trốn tôi thử xem.”
“Lạc Trầm, mình sai rồi, mình không nên lấy tiền của cậu, đừng dọa mình nữa.”
“Nhận rồi không trả được huống chi là cậu cam tâm tình nguyện.”
Cô không hề cam tâm tình nguyện.
Cô bất mãn thu tay về dùng ánh mắt biểu hiện sự uất ức của mình, nhận tiền rồi làm sao chạy nữa.
Rõ ràng là cô bị hại, cô muốn kêu oan.
Bây giờ cả lớp đều thấy Lạc Trầm đang ngồi bên cạnh Manh Nha, mọi người ồ một tiếng chỉ thấy một thiếu niên thanh nhã sạch sẽ ngồi cạnh một nữ sinh mê hoặc lòng người.
Như hồ ly quyến rũ thư sinh nho nhã.
Manh Nha giả vờ cúi đầu chỉ vào quyển sách ngữ văn để tạo tình huống cô đang hỏi bài anh, cô nhỏ giọng liếc mắt sang anh hỏi “Cậu muốn thế nào?”
Lạc Trầm dửng dưng đáp “Làm gì cậu biết mà.”
Bản tính anh trời sinh ngạo mạn lại cường đại, anh thích cái gì sẽ cố chấp có cho bằng được nếu không có sẽ không ngại hủy hoại nó mà trước khi hủy hoại thì phải giày vò, tàn phá.
Manh Nha “???”
Không thể trao đổi được nữa ư?
Trả tiền, phải trả tiền lại.
Người ta nói đúng, đừng vội nhận tiền của người khác, kết cục rất thảm, cô hoàn toàn lĩnh hội được rồi.
Bây giờ muốn trốn thoát thì làm sao?
Tiếc là không còn cơ hội nữa.
Sau đó hết giờ ra chơi, Lạc Trầm cuối cùng cũng về chỗ của anh, cô thở phào, thoát được lúc nào hay lúc ấy.
Nhưng cô quên mất, anh là Lạc Trầm, móng vuốt của anh ở ISW vô cùng lớn.
Cô chủ nhiệm Trân vừa vào lớp liền tuyên bố đổi chỗ ngồi.
Không cần hỏi ý kiến, không bốc thăm hay ngẫu nhiên chọn lựa, trực tiếp quăng Manh Nha ngồi kế Lạc Trầm.
Cả lớp một phen rùm beng bởi vì trước nay Lạc Trầm không ngồi cạnh ai, anh ngồi một mình.
Manh Nha trong lòng gào lên, chắc chắn có sự sắp xếp ở đây.
Cô rất muốn tố cáo hành vi gian lận lộ liễu của anh nhưng nhìn đến vẻ mặt lạnh như băng kia hoàn toàn rụt cổ.
Cô bị ép ngồi ở trong sát tường giống như hoàn toàn bị anh kẹp chặt lại.


⬅ Trước Tiếp ➡