⬅ Trước Tiếp ➡

Manh Nha chịu đựng những ánh mắt nóng bỏng rực lửa nhìn cô, có ganh tị, có ngưỡng mộ còn cô thì đang gào khóc trong lòng.
Nước mắt chảy ngược, nụ cười thiếu niên quá chói, chói như ánh mặt trời bên ngoài ô cửa sổ thiêu cháy cô.
Anh ngồi bên ngoài, cô ngồi bên trong, bây giờ có chạy cũng không chạy được.
Sau đó ra về, Manh Nha hoàn toàn không ra được bởi vì Lạc Trầm ngoài bên ngoài chặn đường không cho cô đi ra.
Tang Phụng thấy màn này cũng không dám đến gần chỉ biết nhìn Manh Nha đồng cảm mà rời đi trước.
Lâm Thánh Kiệt cùng Trữ Văn Đông ngó qua chỗ Lạc Trầm thấy anh hờ hững ngồi chặn lối đi của Manh Nha, bọn họ chắc chắn, Manh Nha đã chọc giận Lạc Trầm trong lòng chỉ thầm cổ vũ cô hãy ráng sống sót.
Lớp học không còn ai chỉ còn hai người đang ngồi ở góc cuối lớp, thiếu niên nhàn nhã bóc vỏ cây kẹo mút, nữ sinh sợ đến run cầm cập.
Manh Nha vốn nhút nhát, trước nay hầu như chưa từng học cách phản kháng, đặc biệt mẹ Manh luôn áp đặt tư tưởng phải làm hài lòng Lạc Trầm nên cô cơ bản đã sinh ra nỗi sợ vô hình với anh.
Không được chọc giận anh càng không thể làm phật lòng anh, ông thần lớn này dù là ma quỷ thì cô vẫn phải tôn thờ.
Nói cô hèn cũng được, đích thị cô rất hèn.
“Lạc Trầm, chúng ta có gì từ từ nói.”
“Không có gì để nói.” anh dứt khoát, thao tác tháo vỏ kẹo vẫn từ tốn “Cậu chọn đi, nhà tôi, nhà cậu hay trường học cũng được?”
Manh Nha mơ hồ, chọn cái gì?
“Mà thôi, chọn cái nào cũng có một kết quả, thử từng nơi đều được.”
Manh Nha “???”
Sau đó Lạc Trầm đẩy cây kẹo mút đến trước mặt Manh Nha bắt ép cô ngậm vào, cô không có đường từ chối chỉ biết phải há miệng ngậm lấy.
Mùi kẹo vị nho thơm mát ngọt ngào lại có chút chua chua tan trong miệng, cô thoáng cau mày lại giãn ra vì vị ngọt mau chóng được hòa lẫn vào nước bọt.
Lạc Trầm lấy cây kẹo lại sau đó trước mặt Manh Nha trực tiếp ngậm vào.
Manh Nha sững sờ ngay sau đó mặt đỏ bừng.
Ai đó cứu cô ngay đi.
“Lạc Trầm, mình biết cậu mới lớn nên suy nghĩ mấy chuyện đó là bình thường nhưng…”
Chưa để cô nói hết, anh đã sảng khoái thừa nhận “Đúng vậy, cho nên cậu chạy cái gì?”
Manh Nha cứng họng.
Sau đó Manh Nha được Lạc Trầm ‘hộ tống’ về nhà, cô nhận ra anh có tính kiểm soát như mẹ Manh, đáng sợ, quá đáng sợ.
Cuối tuần, bên ngoài trời mưa lất phất làm khung cảnh trở nên ảm đạm, Lạc Trầm ánh mắt tập trung vào bảng vẽ, trên tay một bên cầm cọ một bên cầm bảng màu chậm rãi phác họa từng nét.
Đến khi hoàn thành xong bức vẽ, cảm giác lần này lại không thoả mãn.
Ấn đường dựng đứng, anh chau mày vươn tay giật lấy tờ giấy vẽ trên giá tranh sau đó nhàu nát.
“Chắc chắn là ngọt hơn.”
Tranh cũng chỉ là tranh, không so sánh được.
Nếu trực tiếp thấy và sờ vào thì sẽ chân thật hơn.
Lạc Trầm đứng lên điện thoại thông báo tin nhắn không làm anh bận tâm.
Một cổ ngứa ngáy trong người làm anh khó chịụ
Lạc Trầm vươn tay cầm lấy một cây kẹo nằm ngổn ngang trên chiếc bàn thuỷ tinh sau đó chậm rãi lột ra ăn.
Bức tranh bị vò nát trên sàn thoắt ẩn thoắt hiện một màu trắng hồng kì lạ.
Thiếu niên đang ở tuổi trẻ mãnh liệt đầy sức sống cho nên đã nếm được một chút vị ngọt làm sao kìm được?


⬅ Trước Tiếp ➡