⬅ Trước Tiếp ➡

Thân hình Manh Nha chính là điều làm cô được chú ý, vóc dáng hoàn hảo cân đối, eo thon gọn mà vòng một cùng vòng ba đẫy đà căng tròn, mặc chiếc áo sơ mi cũng nhìn ra vòng một to lớn kia, chân thon dài thẳng tắp mang vớ trắng trông sạch sẽ lại mang cảm giác người ta muốn vấy bẩn vì ý nghĩ xấu xa.
Trong trường đều gọi Manh Nha là mỹ nhân đồng hồ cát.
Khác với sự trong sáng thanh thuần của Bạc Y Y, Manh Nha mang theo một sự ngọt ngào đầy quyến rũ, gợi cảm.
Đặc biệt là Bạc Y Y rất hòa nhã thân thiện còn Manh Nha lại kiêu kì khó gần.
Trong trường ai cũng mến mộ yêu thích hai người họ nhưng có can đảm tỏ tình Bạc Y Y cũng không tỏ tình Manh Nha vì Manh Nha hầu như không tiếp xúc với con trai.
Cho dù vậy nam sinh không tỏ tình hay đến bắt chuyện với cô cũng không có nghĩa không có người thích cô mà chỉ là không can đảm.
Lạc Trầm hầu như không có ấn tượng với bọn họ vì trước nay anh không đặt ai trong mắt.
Lạc Trầm lấy cây kẹo mút ra khỏi miệng sau đó một đường quăng vào sọt rác cuối lớp, anh nhìn đến Manh Nha đang nói chuyện với người bạn nữ trong lớp.
Truyện Lạc Sủng Tác giả Du Huyễn
Truyện sáng tác tự tôi viết, không phải lấy về dịch.
Manh Nha ngồi ở sân trường nhìn mọi người lần lượt được xe đưa đón về thì ủ rũ đung đưa chân, đầu cúi thấp nhìn chằm chằm điện thoại.
Đến khi sân trường vắng lặng đã kéo dài ba mươi phút, ánh chiều tà trải lên một màu vàng sẫm cũng là lúc mặt trời hạ rèm tắt nắng.
Manh Nha quải cặp đứng lên đem điện thoại cất vào túi áo khoác, chiếc váy đen ngắn đến gối nhẹ đung đưa, hai chân thon dài thẳng tắp trắng mịn chậm rãi bước đi.
Lạc Trầm ngồi trên chiếc xe Bentley xám, ô cửa sổ đang được hạ xuống chạy lướt qua người nữ sinh, ánh mắt không dừng trên người cô quá ba giây.
Manh Nha cũng nhận ra chỉ thoáng quay đầu nhìn, gương mặt anh tuấn phảng phất sự lạnh lùng ẩn chứa trong nét nhã nhặn, tay cô vô thức nắm chặt quai cặp mà nhìn chiếc xe chạy xa dần.
Cô rũ rượi đi đến trạm xe buýt cách trường hơn mười lăm phút đi bộ sau đó chọn một chỗ trống ngồi xuống, ánh mắt sáo rỗng nhìn ra ngoài ô cửa.
Hơn mười phút xe buýt cũng dừng, Manh Nha xuống xe đi thêm mười phút vào một khu biệt thự sau đó mở cổng đi vào một căn trong số đó.
Căn nhà bề ngoài xa hoa lộng lẫy nhưng bên trong lại trống rỗng chẳng còn gì.
Cô ngoan ngoãn lên tiếng “Con mới về.”
Mẹ Manh ở trong bếp nghe tiếng nói thì bước ra, ánh mắt nhìn cô lạnh nhạt “Có bắt chuyện với Lạc Trầm chưa?”
Manh Nha liếm môi nói dối “Dạ, dạ rồi.”
Mẹ Manh nhíu mày tỏ ra không vui “Có thật không?”
“Dạ, thật.”
“Thế thì tốt, lần thi nữ sinh thanh lịch này phải cố gắng giành hạng nhất nghe không? Như vậy mới làm Lạc Trầm chú ý.”
Manh Nha cúi đầu lẳng lặng nghe theo.
“Bây giờ con đã thấy rồi, nhà không còn gì hết, người ta đến siết, ba con thì chạy đôn chạy đáo xoay sở, chỉ có con là giúp được gia đình, mẹ cho con học ở ISW là muốn con làm bạn với Lạc Trầm chứ không phải để con nhát gan không chịu làm gì hết.”
“Nếu được Lạc Trầm để ý càng tốt, sau này giúp đỡ gia đình chúng ta, con phải ra sức lấy lòng Lạc Trầm có biết không?”
Manh Nha đầu cúi thấp đáp nhỏ “Dạ.”


⬅ Trước Tiếp ➡