⬅ Trước Tiếp ➡

Vì gia đình nửa năm nay làm ăn thua lỗ, công ty của ba Manh Nha đang rơi vào tình trạng sắp phá sản, mọi thứ đều bị siết trả nợ cho nên cuộc sống của cô bị đảo lộn.
Trước kia mẹ Manh cũng bắt ép cô làm bạn với Lạc Trầm, cô đều giả vờ nói bản thân có nói chuyện với anh qua lại nhưng từ khi gia đình gặp chuyện liền bắt cô càng phải ra sức làm anh hài lòng.
Nhưng cơ bản học gần ba năm với nhau, một câu bọn họ còn chưa nói.
“Lo mà học hành, thành tích không hơn ai thì phải cố không thể để mẹ nói mãi, cũng may con có gương mặt đẹp, ngoại hình tốt bằng không chả hơn con nhà ai, học không giỏi mà múa, hát hay bất cứ năng khiếu nào cũng không tốt, cho con học mấy thứ đó từ nhỏ tốn bao nhiêu tiền chẳng được gì.”
Manh Nha càng lúc đầu càng cúi thấp, móng tay khảm sâu vào da thịt ở lòng bàn tay do nắm chặt cũng không cảm thấy đau trong lòng như hiện tại.
Vì cô không ưu tú hơn ai nên mới bị chê trách, bị mẹ mắng.
“Ăn đi rồi lên phòng học bài.”
Manh Nha nhìn dĩa salad rau củ cùng hộp sữa chua thì rầu rĩ.
Cho dù đói bủn rủn tay chân cư nhiên cũng không nhận được sự thương xót của mẹ Manh.
Từ nhỏ Manh Nha luôn bị bà áp đặt những tiêu chuẩn bà cho là hoàn hảo, phải đẹp, phải giỏi.
Mục đích chính là gả vào nhà hào môn mà nhà hào môn đó chính là Hứa Gia của Lạc Trầm.
Cô được cho học ở ISW cũng vì có thể gần Lạc Trầm nhưng hai năm qua không có kết quả tốt nên càng làm mẹ Manh nghĩ do cô không đủ cố gắng.
Sau khi ăn xong mặc dù bụng còn đói nhưng cô không kêu ca được, cô chỉ đi lên tầng trở về phòng sau đó đem bài ra học.
Tâm lí Manh Nha luôn bị xiềng xích bởi mẹ Manh, ai cũng cho rằng cô kiêu căng, vẻ ngoài là một tiểu thư kiêu kì xấu tính nhưng thật chất tâm hồn thiếu nữ trong sáng đến mức nhút nhát, yếu đuối.
Hầu như cô chỉ được dạy cách phục tùng không thể kháng cự.
Cô thêm chán nản đem tập ra làm bài nhưng vẫn không sao tập trung được.
Lạc Trầm ngồi tựa lưng ở chiếc ghế ở chiếc bàn lớn, ánh mắt chăm chú nhìn ra bên ngoài ô cửa sổ kính sát sàn đang có ánh trăng trong vắt treo lơ lửng chẳng biết nghĩ ngợi gì.
Anh vươn tay cầm điện thoại lên, bên trên màn hình hiện ra mục vote cho cuộc thi nữ sinh thanh lịch nhưng anh chẳng nhấn gì cả chỉ nhìn top 1 đang dẫn trước top 2 với số phiếu chênh nhau gần một trăm phiếụ
Anh nhìn một chút sau đó tắt điện thoại đi “Vô vị.”
Anh đứng lên đồng thời lấy theo một cây kẹo mút trên bàn tháo vỏ ra ăn, càng ngày anh càng thấy kẹo không đủ ngọt với anh nữa, anh muốn tìm một loại kẹo làm anh thấy yêu thích đến nghiện hơn.
Trong căn phòng lớn tràn ngập bóng tối chỉ có ánh sáng từ ánh trăng trên cao, ở một góc trong căn phòng trên chiếc bàn tròn mặt thủy tinh trong suốt đang trải đầy vương vãi những cây kẹo mút khác nhaụ
Sáng hôm sau, Manh Nha sửa soạn chỉn chu mới rời khỏi phòng, mẹ Manh thường chú ý mọi thứ của cô nếu xuề xòa sẽ lặp tức bị mắng.
Lúc cô xuống tầng thì mẹ Manh đứng ở cầu thang chờ sẵn, bà đưa cho cô mười bảy ngàn sau đó nói “Nước suối năm ngàn, xe bus đi về cũng mười hai ngàn.”
“Dạ.” Manh Nha vươn tay nhận lấy “Con đi học.”


⬅ Trước Tiếp ➡