Chương 20
Chỉ có muốn nhiều hơn.
Manh Nha rầu rĩ ngồi trong lớp, ngày mai sẽ bắt đầu học ôn luyện thêm vào buổi tối, cô không thể tiếp tục bòn rút tiền đi xe bus nữa nếu không rất trễ mới về tới nhà.
“Manh Nha, cô kêu chúng ta đến văn phòng gặp.” Bạc Y Y đến chỗ Manh Nha nói
Manh Nha cũng đoán được là việc thi nữ sinh thanh lịch, cô vẫn đang ở vị trí thứ hai còn Bạc Y Y đứng nhất, năm nào cũng thế, bạch liên hoa vẫn được yêu mến hơn.
Manh Nha rời bàn đúng lúc Lạc Trầm đi vào, vừa chạm mặt anh, cô liền bẻ hướng tránh đi, Lạc Trầm nhướng mày khóe môi cong nhẹ.
Chạy cái gì, đã nhắc nhở như thế còn dám chạy.
Bạc Y Y đi bên cạnh Manh Nha, cô ấy cũng thấy Manh Nha rõ rệt sợ Lạc Trầm nên kìm không được hỏi.
“Cậu đắc tội Lạc Trầm à?”
Chỉ có đắc tội anh chứ không chuyện anh đắc tội cô.
Manh Nha gật đầu “Mình lỡ chọc cậu ấy.”
Bạc Y Y sửng sốt, trong trường này người không nên động nhất là Lạc Trầm, mặc dù thái độ anh luôn hòa nhã nhưng không phải dễ dàng mạo phạm.
“Cậu sẽ thảm lắm đó.” Bạc Y Y vỗ vai cô nói
Manh Nha thở dài, thật sự hiện tại đã thảm rồi, nhận tiền xong rước họa vào thân.
Hai người họ vào văn phòng giáo viên, cô chủ nhiệm Trân nhìn thấy liền vui vẻ nói “Hai em tới rồi, cuộc thi thanh lịch thì hai em thi mỗi năm đều biết đúng không? Năm nay có thêm một quy định mới.”
Hai người đứng chăm chú nghe.
“Ban đầu định là giải bầu chọn đến cuối tuần nhưng vừa thông báo đã chốt rồi.”
Thế thì Bạc Y Y vẫn là nữ sinh thanh lịch được bầu chọn yêu thích nhất trường.
“Cuộc thi nữ sinh thanh lịch thì vẫn diễn ra sau khi thi học kì xong, hiện tại giải bầu chọn đã chốt, năm nay có một điều đặc biệt, để khuyến khích tinh thần cho người hạng nhì giải bầu chọn, Manh Nha, em được tặng một ngôi nhà.”
Manh Nha há hốc, Bạc Y Y cũng ngơ ra.
Nhà?
Nhà trường chơi lớn thế, tặng hẳn một ngôi nhà cho cô.
Manh Nha không dám tin, cô giống như bị cú sốc lớn mà đứng đơ ra.
Giải thưởng này cũng quá mức lớn rồi.
“Cô, có nhầm không ạ?” cô muốn hỏi lại cho chắc
“Chắc chứ. Y Y, em đừng lo, giải nhất sẽ lớn hơn chưa công bố thôi.” cô chủ nhiệm Trân nhìn Bạc Y Y nhẹ giọng nói
Bạc Y Y cũng hiểu, cô ấy chỉ cười dịu dàng, cô ấy lúc nào cũng nhẹ nhàng như thế.
Trong khi Manh Nha còn choáng váng, làm sao lại tặng hẳn ngôi nhà cho cô chứ, chỉ là cuộc thi thanh lịch lại có hẳn giải thưởng tặng ngôi nhà cho người hạng nhì giải bầu chọn, vậy Bạc Y Y được hẳn nhà trường luôn ư?
Manh Nha lắc đầu, cô lại nghĩ lung tung.
“À, vấn đề là em phải dọn vào ở ngay không được bán.”
Sao cô chủ nhiệm biết cô định bán lấy tiền thế? Cô còn tính bán xong đem tiền trả cho Lạc Trầm còn dư sẽ đưa cho ba mẹ.
Manh Nha cười xuề xòa cúi đầu, bị nói trúng tim đen còn phản bác được gì.
Lạc Trầm nghiêng đầu nhìn Manh Nha quay về lớp với gương mặt phấn chấn đầy vui vẻ, môi anh cong nhẹ dường như mãn nguyện gì đó.
Đã kiểm soát thì đâu thể chỉ là điện thoại.
Manh Nha ngồi xuống bàn lại không để ý người bên cạnh đang thỏa mãn.