⬅ Trước Tiếp ➡

nhìn từ bên ngoài, chỉ là hơi mập lên một chút, cũng không có bất kỳ chỗ nào không ổn.
Bùi Ngọc hài lòng mà cười cười, đôi tay ở trong quần áo tiếp tục thưởng thức cái mông của nàng, chân dài duỗi bước ra khỏi doanh trướng, ngồi vào trong xe ngựa đã chờ lâụ Mỗi một động tác của hắn đều làm cho con ngọc long nóng bỏng thô dài càn quấy trong lối đi của Mạc Tiệp, Mạc Tiệp vừa mới phá thân, nếm được mùi vị tươi đẹp của việc được thân mật bắn tinh, cơ thể cực kỳ nhạy cảm, chưa đi được mấy bước, tiếng nước do mật huyệt bị đâm rút càng thêm rõ ràng.
"Âm thanh gì vậy?" Thị vệ bên cạnh Bùi Ngọc cảnh giác hỏi, tiện đà nhìn quanh bốn phía.
Mạc Tiệp ở trong lớp áo da cừu quýnh lên, căng thẳng co rút thịt ngọc trai, ý định cố gắng hết sức làm tiếng dâm thuỷ phát ra khi huyệt động bị làm nhỏ lại.
Bùi Ngọc ngược lại mặt không đổi sắc, như không có chuyện gì xảy ra "Đừng có thần hồn nát thần tính.
Tuyết lớn như vậy, mấy tướng sĩ đã vất vả một thời gian dài rồi, nhanh chóng khởi hành, hồi cung khao thưởng." Nguỵ Mãnh tướng quân của Chiêu Quốc canh giữ bên ngoài xe cười hào phóng "Thái tử điện hạ đa mưu túc trí, đám Dịch Quốc mọi rợ kia cây đổ bầy khỉ tan, các tướng sĩ chưa bao giờ được thắng trận mà tràn trề vui sướng như thế, con mẹ nó ai mà cảm thấy vất vả chứ Nào cần khao thưởng gì, đối với chúng ta mà nói, thắng trận chính là phần thưởng tốt nhất " "Nguỵ tướng quân nói quá lời, ta tới cùng lắm chỉ là cổ vũ sĩ khí, đánh thắng trận vẫn là do dựa vào chúng tướng sĩ dũng mãnh hăng hái chiến đấụ" Bùi Ngọc ngồi bên trong xe, vẫn thưởng thức cái mông của Mạc Tiệp đã bị làm đến nỗi mật dịch thấm ướt át, giọng điệu lại bình tĩnh lười biếng.
"Thái tử điện há chớ có quá khiêm tốn." Nguỵ tướng quân khoát tay, "Con yêu nữ Mạc Tiệp gian xảo quỷ quyệt kia, tướng lĩnh của các nước cũng không có cách, hiện đã bị bắt..
À, điện hạ đã xử trí yêu nữ kia rồi sao?" Mạc Tiệp ở trong áo da cừu nghe vậy vừa hận lại vừa đau, mà con rồng trong hang động lại nhắc nhở tình cảnh khuất nhục lúc này của nàng.
"Nguỵ tướng quân, khởi hành đi." Bùi Ngọc cười, thúc giục, "Tuyết rơi càng lúc càng lớn.." "Dạ " Nguỵ tướng quân giục ngựa, nói với hàng ngũ phía trước, "Đi " Địa thế của biên cảnh không bằng phẳng, xe ngựa xóc nảy.
Mạc Tiệp kẹp chặt gậy lớn, khu vườn bí mật bọc gậy thịt theo cơn xóc nảy mà mau chóng hoạt động.
Bùi Ngọc lười biếng nằm trong xe, không dùng chút sức nào đã làm Mạc Tiệp đến tiết.
"Tỷ tỷ?" Bùi Ngọc cởi cổ áo, nhìn thấy sắc mặt của nữ nhân trước ngực ửng đỏ, hơi thở gấp thì không khỏi cười khẽ, thay nàng lau mồ hôi giữa trán, lại vén mành lên nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, rồi mới ngắm nghía cặp mông của nàng một lần nữa, kéo cánh mông hướng ra hai bên rồi khép lại, ngón tay xoay vòng trong cúc huyệt của nàng nói, "Đường núi này gập ghềnh chạy dài mấy chục dặm, sợ là tỷ tỷ còn phải tiết vài lần thì mới có thể đến đường lớn..
Nếu không, ta bắn trong huyệt động của người trước một lần?" "Bắn đi.." Mạc Tiệp liên tục cao trào, đầu óc đã mơ màng, chỉ thuận theo nói.
"Tỷ tỷ bị bắn một lần đã không thèm sợ bị bắn nữa nhỉ..
Làm một lát nữa thôi sẽ bắn,"


⬅ Trước Tiếp ➡