⬅ Trước Tiếp ➡

Bùi Ngọc cong môi cười nhạt, thấy nét mặt thê lương của Mạc Tiệp, lại an ủi nói, "Tỷ tỷ đừng lo, từ nhỏ ta đã nghiên cứu y thuật, sẽ không để cho tỷ tỷ có chuyện gì..
Tỷ tỷ học võ nhiều năm, cơ thể tất nhiên là đã được luyện tập chịu được giao hoan, tiết thêm vài lần cũng không có vấn đề gì tới sức khoẻ." Truyện được thực hiện bởi SAC.Tây Quan.
Mạc Tiệp tất nhiên là biết y thuật của hắn cao minh, mẫu thân hắn là thần y nổi tiếng nhiều nước, nghe đồn là có thuật khởi tử hồi sinh.
"Thái tử điện hạ." Thị về ở ngoài xe ngựa báo, "Phía trước hình như có sụt lún, đường xá không bằng phẳng, ngài nắm chặt xe ngựa." "Được." Bùi Ngọc nhìn chằm chằm sắc mặt tái nhợt của Mạc Tiệp, nhàn nhạt lên tiếng.
Mạc Tiệp căng thẳng mà co rụt huyệt nhỏ, không lâu sau đã theo cơn xóc nảy thật mạnh mà bắt đầu nhanh chóng phun ra nuốt vào con rồng lớn nóng bỏng xâm nhập vào.
Bùi Ngọc một tay nắm lấy bệ cửa sổ của xe ngựa, tay còn lại thì đang đùa giỡn động sau của nàng, hưởng thụ tiểu huyệt vừa ướt át trơn mềm vừa ấm áp khít khao đang bao vây đang phun nuốt, không khỏi cảm thán "Tỷ tỷ, hành trình lần này thật là cực kỳ thoải mái." Truyện được thực hiện bởi SAC.Tây Quan.
Quân Chiêu Quốc khải hoàn trở về, cờ xí phần phật bay trong tuyết như một ngọn lửa đỏ đậm bùng cháy.
Thắng trận, lâu lắm rồi mới thắng trận.
Thời tiết đầu đông, khí lạnh phả vào người.
Vó ngựa đạp trên băng tuyết, không ngừng phát phì phì trong mũi.
Cửa lớn dày nặng sơn đỏ theo từng tiếng thông bẩm mà chậm rãi kéo ra, nối tiếp đồng đều với động tác là âm thanh cung kính truyền đến "Cung nghênh Thái tử điện hạ " Tin báo thắng lợi nơi biên cảnh đã sớm truyền khắp thành đô, Hoàng đế đích thân nghênh đón Thái tử Bùi Ngọc.
Lúc này Mạc Tiệp đã tiết mấy lần, huyệt trong bị bắn hai lần, mà chú rồng lớn đâm vào bên trong vẫn cứ oai hùng trào dâng.
"Tỷ tỷ..
Cảm thấy hết sức thoải mái sao?" Bùi Ngọc vuốt ve gương mặt chảy mồ hôi ròng ròng của nàng, dịu dàng nói "Tỷ tỷ bị nam nhân chơi tiểu huyệt đúng là không giống nữa, nhìn dáng vẻ quyến rũ cực độ, làm gì còn giống tướng quân uy phong lẫm liệt trên chiến trường." Mạc Tiệp không có sức, cũng không muốn để ý đến hắn.
Dù sao lúc này nàng là thịt cá, hắn là dao thớt, sự phản kháng mong manh cũng chỉ có thể tăng thêm lạc thú cho hắn mà thôi.
Truyện được thực hiện bởi SAC.Tây Quan.
Nếu có gì thắc mắc xin nhắn qua fanpage Sắc Cấm Thành hoặc page LuvEva land nhé.
"Sao tỷ tỷ lại không để ý tới ta?" Bùi Ngọc hơi không vui, nâng cằm nàng lên, vừa làm động nhỏ của nàng vừa nhìn chằm chằm đôi con ngươi ngập nước của nàng, "Là trách ta tối hôm qua không thương hương tiếc ngọc sao?" Mạc Tiệp dứt khoát nhắm mắt lại.
Bùi Ngọc nhăn mày, nhìn nàng.
Ngũ quan của Mạc Tiệp sắc sảo xinh đẹp, mày rậm mắt to, không thoa phấn vẽ mày đã tươi sáng động lòng người, hoàn toàn không giống nữ tử Chiêu Quốc nhạt nhẽo mảnh mai.
"Được được ta biết rồi, tối hôm qua tỷ tỷ lần đầy tiên bị nam nhân cắm vào huyệt nhỏ, lại cũng lần đầu tiên bị nam nhân bắn tinh dịch vào trong huyệt nhỏ, nhẽ ra nên tận tình yêu thương mới đúng." Bùi Ngọc cợt nhả vui đùa hai chú thỏ trắng trước ngực của nàng, không chút để ý mà nói.
Đôi


⬅ Trước Tiếp ➡