Chương 5
quanh làm miệng huyệt của Mạc Tiệp nóng lên từng cơn, nàng nhục nhã mà co rút thịt trai, tất nhiên cũng bị Bùi Ngọc đặt trong mắt mà nhìn.
"Ngươi làm như thế nào lại có thể rút binh một trăm dặm trong nửa canh giờ?" Mạc Tiệp không hề giãy giụa, thử dời chú ý của bản thân trước khi chết có thể hiểu rõ vì sao mình thua cuộc, cũng coi như là có thể nhắm mắt.
"Một khắc đêm xuân đáng ngàn vàng, tỷ tỷ khác ta tâm sự gió trăng, mà trò chuyện về một chút chuyện hành quân đánh giặc, thật là phá hư hứng thú." Bùi Ngọc cẩn thận nhìn chằm chằm động nhỏ mở ra một phen, lại đặt bút một lần nữa, "Mỹ huyệt của tỷ tỷ đúng là quyến rũ, không có người vỗ về chơi đùa cũng mấp máy lúc đóng lúc mở, giống như chuẩn bị được chơi thật tốt, nóng vội không dằn nổi." "Ta nghĩ rằng, hẳn là ảo giác.
Chúng ta đều cho rằng tới hang Già Lăng mới có thể trúng độc, nhưng thật ra từ khi bắt đầu giao chiến không lâu là đã trúng độc, chỉ là bọn ta không trúng độc nặng, không ai phát hiện, cho nên không thể kịp thời lùi lại.
Ngươi không ngừng dương đông kích tây, khiến bọn ta cho rằng đã nhìn thấy mưu kế của ngươi, cho rằng ngươi chẳng qua chỉ là hạng lỗ mãng có sức mạnh không có mưu trí, nhưng thực tế tất cả ngươi đưa ra đều là giả vờ tiến công, ngươi tiêu hao thể lực quân ta, chờ đợi thời cơ, chờ đợi chúng ta đối đầu với ảo giác của bản thân." Mạc Tiệp nhắm mắt lại tự hỏi, cố gắng không để bản thân nghĩ đến tình trạng lúc này, "Không tốn một binh một tốt, một chiêu rút quân vào bình tốt." "Tỷ tỷ thật thông minh mà.." Bùi Ngọc không tỏ ý kiến, chỉ đáp, "Các tướng sĩ đều là con dân ta, bọn họ cũng có người nhà cha mẹ, chắc chắn ta sẽ dốc hết toàn lực trân trọng cái mạng của bọn họ, không phải sao?" Mạc Tiệp sửng sốt, từ nhỏ nàng đã đi theo Nam Cung Phủ chinh chiến bốn phương, chỉ nói giết thắng là được, chưa bao giờ suy nghĩ đến mấy chuyện đó.
"Chỉ là nếu tỷ tỷ đã thua trận, thì hưởng thụ hương vị được chơi cho tốt đi, tội gì lại nhớ lại chiến tranh không vui đó." Bùi Ngọc nói, bỗng nhiên đi qua, bế nàng lên, hai chân mở rộng ra về phía tấm gương.
Mặc Tiệp đang ngờ vực, lại nhìn thấy trong gương một dòng nước phun ra từ chính trong tiểu huyệt của mình, còn nàng thì căn bản không có sức khống chế.
"Ngươi Ngươi vẫn luôn đút ta uống trà chính là vì.." Mạc Tiệp phải nhìn chằm chằm vào huyệt động mất không chế, cảm xúc nhục nhã nảy lên, "Từ khi ngươi vào doanh trướng là đã.." "Không, không phải.
Từ lúc ta nhìn thấy dáng vẻ trúng độc của ngươi trong hang Già Lăng, là đã muốn chơi như vậy." Bùi Ngọc cười dùng khăn lau hang động ướt dầm dề của nàng, lại đặt nàng về lại chỗ cũ, tiếp tục vẽ tranh, "Lúc ấy ta đã nghĩ, tướng quân xinh đẹp oai hùng như vậy, giáp trụ cứng rắn như vậy, vũ khí khiếp người như vậy, vừa vặn huyệt nhỏ ở dưới tất nhiên cũng mềm mại, không biết khi phun nước tiểu ra sẽ là dáng vẻ động lòng người gì.
Hiện tại thưởng thức được cảnh đẹp bực này, quả đúng là tuyệt không thể tả Lát nữa sẽ đút cho tỷ tỷ thêm mấy ngụm trà, khi bắn nước tiểu tất sẽ càng thêm mạnh mẽ, phun ra xa hơn một chút, tiếng xuỳ lớn hơn một chút, ngẫm lại lại kì diệu thay." "Ngươi cho