⬅ Trước Tiếp ➡

ta được thoải mái đi.
Trận ngươi cũng đã thắng, Dịch Quốc cũng đã lui binh, ngươi còn muốn như thế nào nữa?" Cuối cùng Mạc Tiệp cũng chịu không nổi sự lăng trì tôn nghiêm này.
"Ừm.." Bùi Ngọc trầm ngâm một lúc, cười không đứng đắn, "Ta vốn không nghĩ như thế, trách thì trách mỹ huyệt của tỷ tỷ quá mức động lòng người, khiến ta tiếc nuối để tỷ tỷ tìm chết, chỉ muốn chơi nhiều một chút trong chốc lát, sau đó sẽ làm đầy đủ." "Ngươi.." Mạc Tiệp hung dữ trợn mắt với hắn.
Thật là nực cười, vừa mới hồi nãy nàng lại còn cảm thán hắn có tâm địa tư bi trong thoáng chốc.
Mạc Tiệp phẫn hận đến nỗi môi cũng run run, nhưng nàng không làm được việc gì hết, nàng dũng mãnh thiện chiến như vậy sao mà đã từng trải qua sự tuyệt vọng như thế này.
"Dáng người của tỷ tỷ đúng là vô cùng đẹp đẽ, trừ cặp thỏ trắng to lớn vươn cao này, trên dưới cơ thể lại không có một chút thịt thừa nào," Bùi Ngọc vừa vẽ vừa cảm thán nói, "Nhìn cái mông căng tròn săn chắc này đi, nhất định phải là nữ tử ngày ngày tập võ không bao giờ lười biếng mới có thể tạo thành, đâm vào ắt hẳn sẽ kẹp ngay, là tuyệt phẩm thế gian." "Súc sinh " Mạc Tiệp oán hận mắng một câu, lại bởi vì yếu ớt mà như đang tán tỉnh ve vãn.
"Ta khen tỷ tỷ, sao ngươi lại mắng ta?" Giọng điệu của Bùi Ngọc sao mà vô tội, "Là do ta khen không đủ sao?
Thật ra lúc nãy ta còn muốn nói, cúc huyệt giữa mông tỷ tỷ trắng nõn mịn màng hơi xù lông lên lại đặc biệt đáng yêu, có cơ hội nhất định phải tận tình vui vẻ chơi đùa một lần, lại đâm vào một lần, mới coi như là thoả chí." Mạc Tiệp đã hoàn toàn từ bỏ việc giãy giụa, sự bạc nhược toả ra nồng đậm nói "Ngươi có địa vị cao quý là Thái tử Chiêu Quốc, muốn hạng nữ tử tuyệt sắc quyến rũ gì mà không có?
Tội gì phải bằng mọi cách làm nhục nhã một kẻ sắp chết như ta.." "Ta vẽ xong rồi." Bùi Ngọc buông bút, "Có phải tỷ tỷ đã chờ mong được làm lâu rồi không?" Mạc Tiệp nghe được tiếng cởi đồ loạt xoạt của Bùi Ngọc, trước tầm mắt tối sầm, dùng hết sức muốn khép chân lại nhưng cũng chỉ là uổng công, trong lòng nóng như lửa đốt, bị người ta bế lên, quần áo sớm đã rách nát không hoàn chỉnh bị vứt hết trên mặt đất, tiếp đó cảm nhận được quanh người được nước ấm bao bọc lấy.
Trong phòng không biết đã được người khác đặt một thùng nước ấm từ khi nào, mà lúc này Bùi Ngọc đang ôm nàng ngâm mình trong nước.
Truyện được thực hiện bởi SAC.Tây Quan.
Nếu có gì thắc mắc xin nhắn qua fanpage Sắc Cấm Thành hoặc page LuvEva land nhé.
Mạc Tiệp nghi ngờ nhìn chằm chằm hắn.
"Tỷ tỷ sốt ruột?" Bùi Ngọc ôm ngang nàng, nở nụ cười, "Đừng vội, một chốc nữa chắc chắn sẽ làm ngươi thật tốt." Lần đầu tiên Mạc Tiệp thấy rõ vẻ ngoài của Bùi Ngọc khi ở gần, thoáng ngẩn ra Nam tử Dịch Quốc phần nhiều là thô kệch hào phóng, so sánh mà nói, hình dạng ngũ quan của Bùi Ngọc tinh xảo đến nỗi giống như là dùng lối vẽ hiện thực tỉ mỉ phác hoạ nên, đẹp đến nỗi tựa như mộng ảo, như là bức tranh thần tiên.
Thần tiên?
Mạc Tiệp ý thức được trong đầu của mình mà lại hiện ra hai chữ như vậy, nháy mắt lại hận không thể kết liễu mình vậy mà trong thời điểm này nàng còn có thể suy nghĩ bậy bạ,


⬅ Trước Tiếp ➡