Chương 10
Sau khi Ngu Tri Linh rời đi, Yến Sơn Thanh vẫn ngồi ở chỗ cũ.
Hắn trầm mặc rất lâu, ánh mắt hắn dừng ở chén trà vỡ vụn trên bàn gỗ đàn hương mạ kim.
Đúng lúc này, cánh cửa bị đẩy ra, một người cầm quạt xếp trên tay, dáng vẻ lười biếng bước vào. Vừa thấy những mảnh sứ vỡ trên bàn, hắn nhướng mày “Xảy ra chuyện gì thế? Tiểu Ngũ mới đến à? Muội ấy lại đập đồ của huynh đấy à?”
Yến Sơn Thanh đưa mắt nhìn hắn, Tương Vô Tuyết ung dung ngồi xuống đối diện.
Yến Sơn Thanh lắc đầu “Không phải, là ta làm vỡ.”
Tương Vô Tuyết hỏi “Hai người lại cãi nhau à?”
Yến Sơn Thanh đáp “Không.”
“Thế cái vẻ mất hồn mất vía của huynh này là sao?”
“…Lão Tam, muội ấy vừa gọi ta một tiếng đại sư huynh.”
Bàn tay đang cầm quạt của Tương Vô Tuyết khựng lại “… Cái gì?”
Yến Sơn Thanh khàn giọng nhắc lại “Tiểu Ngũ gọi ta là đại sư huynh.”
Hai huynh đệ họ nhìn nhau, đồng tử cùng co lại.
Đã mười năm rồi.
Mười năm nay, chưa từng nghe nàng gọi một tiếng sư huynh hay sư tỷ.
Tương Vô Tuyết hít sâu một hơi, chậm rãi mở quạt ra lắc vài cái, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng đã mang theo chút run rẩy khó giấu “Từ sau khi muội ấy trở về từ Tứ Sát Cảnh mười năm trước, tính cách đã thay đổi hẳn, hoàn toàn đoạn tuyệt với chúng ta. Sao lại… sao lại có thể…”
Lại gọi một tiếng sư huynh?
Từ sau khi trở về từ Tứ Sát Cảnh, Ngu Tri Linh…
…là người căm ghét bọn họ nhất.
Cho đến khi quay về Thính Xuân Nhai, Ngu Tri Linh vẫn chưa hoàn hồn, nàng dứt khoát đi đến suối nước nóng tắm rửa, ngâm mình trong nước suối đến khi toàn thân thư giãn, thoải mái không nói nên lời.
Hai khắc trôi qua, nàng vừa lau tóc vừa bước vào nội thất. Vượt qua bức bình phong chạm khắc hoa văn tinh xảo, vén rèm châu lên, trước mắt là chính điện.
Ngu Tri Linh mở tủ quần áo ra, lập tức bị một tủ đầy y phục làm cho hoa mắt chóng mặt.
Phấn hồng, đào hồng, mai hồng… đủ loại đỏ chói mắt, cộng thêm mớ trâm hoa và trang sức óng ánh lấp lánh.
Lúc tắm suối, nàng đã nhìn thấy gương mặt của nguyên chủ, gần như y chang khuôn mặt nàng ở thế giới trước, chỉ khác là ở giữa trán của Trạc Ngọc tiên tôn có một đóa hoa điền giống như một loại linh ấn.
Xem ra, có lẽ chính vì ngoại hình giống hệt, tên họ trùng khớp nên nàng mới bị kéo vào trong sách chăng?
Ngu Tri Linh hơi đau đầu, liếc mắt nhìn đống y phục đỏ rực, không hiểu sao lại nhớ đến cảnh Trạc Ngọc tiên tôn chết trong nguyên tác, càng nhìn càng chướng mắt. Nàng cật lực lục lọi trong tủ, cuối cùng cũng lôi ra được một bộ trường sam xanh đậm bị đè ở tận đáy.
Kiểu dáng khác hẳn mấy bộ đỏ rực kia, nhìn cũng tạm được. Ngu Tri Linh lập tức mặc vào, không nghĩ ngợi gì nhiềụ
Tắm rửa xong xuôi, nàng lôi ghế dựa ra sân, lại bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc vì sao mình lại xuyên vào sách? Cảm giác vẫn có gì đó là lạ.
Nàng đưa tay lên, nhìn chiếc vòng rắn trên cổ tay, hỏi “Sao chiếc vòng này lại có thể đưa ta xuyên qua hai thế giới?”
Đây là thông tin cơ mật của hệ thống, hệ thống không có quyền tiết lộ.
Chiếc vòng rắn này chính là đầu mối khiến nàng xuyên sách, nàng biết mình không thể quay về được nữa, nhưng vẫn không cam tâm làm một kẻ hồ đồ, luôn muốn điều tra cho rõ mọi chuyện.
Vòng rắn… rắn…
Chẳng lẽ có liên quan đến Mặc Chúc?