⬅ Trước Tiếp ➡

Trong nguyên tác, Mặc Chúc là con Đằng Xà cuối cùng còn sót lại trong thế gian. Khi bị trọng thương, y được Trạc Ngọc tiên tôn nhặt về, nhưng trong toàn bộ Dĩnh Sơn Tông, thậm chí cả Trung Châu, không một ai biết thân phận thật của y, chỉ coi y là một con xà yêu bình thường.
Trạc Ngọc không biết, nhưng Ngu Tri Linh là đọc quyển sách này, có góc nhìn của của thiên đạo nên nàng biết rõ.
Tộc Đằng Xà có thiên phú hơn người, dòng máu nằm giữa yêu và thần thú, không thể đánh đồng với yêu tộc tầm thường.
Sáu trăm năm trước, thế gian lãnh một trận đại kiếp do thiên địa giáng xuống, tam tông tứ gia thiệt hại hơn nửa mới có thể trấn áp ma tộc vào Ma Uyên, thiết lập phong ấn Tứ Sát Cảnh.
Nhưng vì trong kiếp nạn đó, yêu tộc từng trợ giúp ma tộc với dã tâm diệt sạch Trung Châu, nên dù không phải chủ mưu, những năm qua yêu tộc vẫn bị Trung Châu bài xích.
Trạc Ngọc tiên tôn lại càng như vậy. Mới vừa xuất hiện trong truyện, nàng ta đã không ngừng trấn áp và nhục mạ nam chính vì thân phận xà yêu của y. Vậy mà không hiểu vì sao, sống chết cũng không chịu thả nam chính đi, thậm chí còn hạ cổ y, khiến y không thể phản bội Dĩnh Sơn Tông.
Không thích y, lại không chịu để y đi, lúc đọc truyện, Ngu Tri Linh cũng từng cảm thấy tiên tôn này đúng là có bệnh.
“Haizz…”
Đáng tiếc, nàng từng quen một người bạn qua mạng tên là A Quy, hai người nói chuyện rất hợp. Khi nàng nằm viện, chỉ có A Quy ngày ngày nhắn tin hỏi han, là người bạn đầu tiên và duy nhất của nàng. Ban đầu còn hẹn Tết năm nay sẽ gặp mặt một lần.
Không biết hiện giờ A Quy không liên lạc được với nàng có thấy buồn hay không…
Ngu Tri Linh nằm trên ghế một lúc lâu, đang lúc mơ màng nửa tỉnh nửa mê thì cổng sân chợt vang lên tiếng gõ.
“Tiên tôn.”
Ngu Tri Linh lập tức bừng tỉnh, vô thức đáp lại “Ta ở đây ”
Đệ tử bên ngoài im lặng, nàng cũng im bặt theo.
A, y như mấy lần trong lớp bị thầy cô bắt quả tang đang ngủ gật…
Giọng đệ tử nhỏ như muỗi “Mặc sư đệ đã trở về.”
Đinh Kích hoạt nhiệm vụ chính Mời ký chủ giữ chân Mặc Chúc, ngăn cản y xuống núi trừ yêụ Hoàn thành nhiệm vụ được cộng 30 điểm công đức.
30 điểm công đức… là ba mươi năm tuổi thọ đó
Ngu Tri Linh lập tức bật dậy “Mặc Chúc về rồi sao?”
“Vâng, Mặc sư đệ vừa tới chân núi, đang định đến chỗ điện Chấp Sự. Tiên tôn xem…”
Phải rồi, nàng nhớ trong truyện có nói nguyên chủ không cho phép Mặc Chúc bước vào Thính Xuân Nhai, hai người chủ yếu gặp nhau ở điện Chấp Sự.
Ngu Tri Linh hít sâu một hơi, sắp được gặp nam chính bằng xương bằng thịt, trong lòng cũng cảm thấy hơi kích động. Dù sao cũng là nhân vật nàng theo dõi từng chương trong suốt thời gian dài mà.
“Được, ta sẽ đi ngay.”
Nàng chỉnh lại mái tóc hơi rối, lơ mơ định bước ra ngoài, nhưng đi được vài bước thì chợt dừng lại.
Đệ tử đứng phía sau co rúm người lại “Tiên tôn… người…”
Ngu Tri Linh quay đầu, thấy tiểu đệ tử kia co lại như chim cút, nàng bèn bước ra xa mấy bước, sợ làm cậu ta sợ thêm, rồi cố gắng nở một nụ cười hiền lành “Tàng Thư Các ở đâu vậy?”
Đệ tử “…Phía Đông ạ.”
Điện Chấp Sự của Dĩnh Sơn Tông rất rộng rãi nhưng xưa nay lại rất ít người lui tới. Thông thường, chỉ khi các trưởng lão tụ họp thương nghị chuyện đại sự thì mới có người lui tới nơi này.


⬅ Trước Tiếp ➡