Chương 14
Ngu Tri Linh ngẩn người trong chốc lát, cuối cùng cũng mơ hồ nhận có gì đó không đúng. Dựa theo quan hệ hiện tại giữa Mặc Chúc và Trạc Ngọc tiên tôn, khả năng cao là y sẽ nghĩ nàng lại đang bày ra kiểu tra tấn mới.
Tim nàng chợt nhói lên, nàng âm thầm quan sát thiếu niên đang quỳ gối cúi đầu trước mặt rồi gãi đầụ
Ở thế giới trước nàng ra vào bệnh viện quanh năm, người nàng giao tiếp nhiều nhất là bác sĩ với y tá, hoàn toàn không biết cách sống chung với người thường ra sao, huống chi là với một người không cùng thế giới.
“Mặc Chúc.” Ngu Tri Linh thấy vẫn nên nói rõ trước đã, bèn hạ giọng “Đã trở về thì không cần xuống núi nữa. Sau này, sư tôn sẽ đích thân dạy ngươi tu hành.”
Mặc Chúc vẫn thản nhiên đáp “Vâng, sư tôn.”
Đinh Nhiệm vụ tuyến chính “Ngăn nam chính xuống núi” đã hoàn thành, phần thưởng đã phát. Hiện tại điểm công đức 30 điểm. Ký chủ cố lên
Hệ thống thậm chí còn kèm thêm một đoạn nhạc nền pháo hoa nổ tung, nhưng Ngu Tri Linh biết rõ đó chỉ là chương trình mặc định của hệ thống, cái hệ thống này lúc nói chuyện lạnh tanh đúng kiểu người máy, không hề có chút cảm xúc nào, hoàn toàn tuân theo chương trình lập trình sẵn.
Nhưng nàng thì kích động đến mức tay cũng run lên. Trời ơi, nhiệm vụ dễ quá rồi đó
Thật sự là siêu siêu siêu vui
Mặc Chúc chẳng thèm để ý nàng, lúc này chắp tay hành lễ “Đệ tử hơi mệt, xin phép lui xuống nghỉ ngơi.”
Ngu Tri Linh vẫn còn đắm chìm trong niềm vui được cộng điểm công đức, hoàn toàn không nghe rõ y nói gì, chỉ mơ hồ gật đầu “Ừ, được, được.”
Mặc Chúc xoay người rời đi. Vừa đi được mấy bước, Ngu Tri Linh nhìn bóng lưng cao gầy của thiếu niên, bỗng như sực tỉnh, vội vàng đứng bật dậy gọi y “Mặc Chúc, chờ đã ”
Y lập tức khựng lại.
Bàn tay buông bên người siết chặt lại trong chớp mắt, y xoay lưng về phía nàng nên nàng không thấy được vẻ mặt y, đồng tử của thiếu niên lúc này đã thẳng tắp như loài rắn.
Không giả vờ nữa sao?
Y cho rằng sắp phải đón lấy đòn roi của Ngu Tri Linh, thậm chí còn thầm tính toán trong lòng Bây giờ giết nàng ta… liệu có sớm quá không?
Lý trí nói với y rằng nếu giết nàng bây giờ thì tất cả kế hoạch sẽ đổ vỡ.
Nhưng trong thức hải lại có một giọng nói đang gào thét Vì sao không giết nàng? Ngươi đã nhịn đủ rồi Dù có giết nàng, ngươi vẫn có cách tìm được thứ đó
Sát ý của Mặc Chúc bùng lên, cùng lúc ấy, cổ trùng ở tâm mạch ẩn nhẫn suốt ba tháng cũng bắt đầu rục rịch.
“Mặc Chúc, mang mấy thứ này theo.” Ngu Tri Linh thu đống kiếm pháp vào túi càn khôn, tiện tay nhét thêm mấy bình linh đan trị thương thượng phẩm mà nàng vừa lục được trong phòng Trạc Ngọc tiên tôn.
Nàng vừa định bước tới đưa cho y, thì bỗng nhận ra có điều gì đó không ổn, thử thăm dò gọi một tiếng
“Ngươi sao vậy?”
Y không đáp, nàng chậm rãi bước về phía y.
Tim y đau đớn dữ dội như bị lưỡi dao róc thịt, cơn đau theo mạch máu lan đến tận thức hải. Mặc Chúc khẽ rên một tiếng, đưa tay ôm đầu, trán nổi đầy gân xanh.
Vết thương cũ bắt đầu ngấm ngầm tái phát. Hạn ba tháng đã đến, cổ trùng trong tâm mạch lại bắt đầu hoạt động, đục khoét từng sợi kinh mạch. Thân thể thiếu niên run lên, đột nhiên phun ra một ngụm máu lớn, lảo đảo gục xuống, hai đầu gối đập mạnh xuống nền gạch phát ra một tiếng “rầm” chấn động.
Chỉ riêng tiếng đó thôi cũng khiến Ngu Tri Linh tưởng rằng xương đầu gối của y nát luôn rồi.
Nàng lao về phía trước “Mặc Chúc ”