⬅ Trước Tiếp ➡

Mặc Chúc chống một tay xuống đất, tay còn lại che miệng, ho dữ dội, tóc đuôi ngựa lắc lư, máu thẫm chảy tràn qua kẽ tay, đã biến thành máu đen đục ngầụ
Ngu Tri Linh vừa ngồi thụp xuống trước mặt y, Mặc Chúc bỗng ngẩng đầụ
Đôi mắt đã hoàn toàn hóa thành đồng tử thẳng tắp, sắc vàng đậm như ánh lửa giữa màn đêm, sâu thẳm bên trong là một trận cuồng phong đang cuộn trào, nhưng Ngu Tri Linh chỉ cảm nhận được sát khí mãnh liệt.
Đối diện với nỗi hận của nam chính, nàng thân là một người xuyên vào sách hoàn toàn không có khả năng kháng cự, đứng hóa đá tại chỗ.
Mặc Chúc lại cúi đầu, tiếp tục nôn máu đen. Suốt mấy ngày qua không ngừng trừ yêu, bây giờ cổ trùng lại phát tác khiến thân thể y không gắng gượng được nữa.
Y loạng choạng ngã về phía trước.
Ngu Tri Linh theo phản xạ giơ tay ra đỡ, cằm thiếu niên đập thẳng vào vai nàng, khiến nàng ê ẩm cả nửa bên người.
Nàng đưa tay sờ trán y, thấy nóng hừng hực.
Ngay khoảnh khắc ấy, giọng máy móc quen thuộc vang lên trong thức hải
Nam chính phát tác cổ trùng, chỉ số hắc hóa tăng mạnh, tiến trình ổn định thế giới lùi về sau, công đức của ký chủ 10. Hiện tại 20 điểm
Ngu Tri Linh “…”
Ngu Tri Linh “???”
Ngu Tri Linh gào lên “Ta không phục ”
Nhiệm vụ là nàng làm, cổ trùng cũng đâu phải nàng hạ, sao tốt chẳng thấy đâu, còn chuyện xấu thì đổ hết lên đầu nàng ?
Hệ thống đáp lại lạnh tanh
Ký chủ tiếp tục cố gắng
Ngu Tri Linh tức muốn chết.
Trán Mặc Chúc vẫn tựa vào hõm cổ nàng, thân nhiệt nóng rực phả ra khiến người ta khó lòng bỏ qua.
Hiện tại thiếu niên cực kỳ yếu ớt, lúc y nhắm mắt lại trông không còn lạnh lùng xa cách như ngày thường, thậm chí còn cảm thấy ôn hòa dễ gần. Giờ nhìn kỹ, y lại giống một thiếu niên mười mấy tuổi hơn là một người trầm ổn như đã sống cả trăm năm.
Nếu bỏ qua cổ trùng đang quậy phá dưới làn da thì thật đúng là một bức tranh thiếu niên tuấn mỹ đang say giấc khiến người ta khó lòng rời mắt.
Ngu Tri Linh ngắm y thêm một lúc, hậm hực hừ nhẹ hai tiếng, cuối cùng vẫn dịu dàng đỡ y dậy, cẩn thận dìu y về phía thiên điện bên trong điện Chấp Sự.
Sau khi Mặc Chúc tỉnh lại, trong không khí thoang thoảng hương lan nhàn nhạt.
Trước kia, mỗi lần cổ trùng phát tác, lúc y hôn mê rồi tỉnh lại, y luôn cảm nhận được cảm giác nóng rát thấu xương lan khắp kinh mạch.
Nhưng giờ đây, đan điền của y lại đang được một dòng linh lực ấm áp bao bọc, cỗ linh lực ấy mạnh mẽ ôn hòa, thong thả lưu chuyển khắp toàn thân, tưới lên hàng ngàn mạch máu, xoa dịu từng vết bỏng do cổ trùng gây nên.
Đó là hiệu quả của Hồi Xuân Đan, một loại linh đan trị thương thượng phẩm ở Trung Châu, dù có bỏ ra vạn viên linh thạch thượng phẩm cũng chưa chắc mua được. Thuốc này có thể tạm thời áp chế tổn thương kinh mạch, giảm nhẹ phản ứng của cổ trùng.
Mỗi lần cổ trùng phát tác y sẽ đau suốt mấy ngày, vậy mà lần này Hồi Xuân Đan lại đè ép được hoàn toàn, đến mức gần như… không đau mấy.
Nàng lại thật sự nỡ cho y dùng loại tiên đan quý giá như vậy.
Ngực y như bị bóp nghẹt, một luồng khí huyết xông thẳng lên cổ họng. Mặc Chúc vén chăn, che miệng khẽ ho. Y cố gắng kìm nén nhưng vẫn không ngăn nổi từng ngụm máu đen trào ra từ kẽ tay, loang thành vệt u ám trên nền gạch lạnh.Đó là độc khí còn sót lại trong cơ thể y.


⬅ Trước Tiếp ➡