⬅ Trước Tiếp ➡

Khi ánh sáng cuối cùng tắt lịm, người trên bậc đá cất giọng lạnh nhạt “Chiêu kiếm này gọi là Chấn Tinh Trảm. Khi kiếm ý bộc phát tựa như tinh tú giáng thế, nếu một ngày ngươi leo tới đỉnh Độ Kiếp, lấy chiêu này chém vỡ vì sao cũng chưa chắc là điều không thể.”
Mặc Chúc giơ tay lau vết máu bị kiếm ý cắt ngang bên má, máu dính trên đầu ngón tay nhưng y chẳng bận tâm. Y thu kiếm, khom người hành lễ “Đa tạ tôn chỉ điểm. Đệ tử đã hiểụ”
“Ừ. Lui xuống đi, gian phòng của ngươi ở tiểu viện bên cạnh.”
“Vâng, sư tôn.”
Y gật đầu, xoay người rời đi, ánh mắt y không dừng lại trên người nàng mà lướt qua bàn tay phải buông xuống của nàng.
Ra khỏi tiểu viện, y tìm đến gian phòng mà Ngu Tri Linh đã chuẩn bị sẵn.
Thiếu niên đứng trước cổng, không vội đẩy cửa bước vào.
Dưới ánh trăng, một nhánh cây vươn ra từ tường viện khẽ đung đưa. Bóng cây in lên gương mặt y, che khuất nửa bên mặt, để lộ ánh mắt lạnh như băng.
Mặc Chúc rũ mắt, y không nhìn nhầm, lúc Ngu Tri Linh vung kiếm, tay áo trượt xuống để lộ chiếc vòng trên cổ tay.
Trước đây, nàng chưa từng đeo vật đó.
Tiễn đồ đệ sát thần đi rồi, Ngu Tri Linh giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, thản nhiên quay về phòng.
Trong phòng chỉ có một mình nàng, sau khi xác nhận trong viện không còn ai, Ngu Tri Linh lập tức siết chặt hai tay, lặng lẽ nhảy dựng lên.
Nàng thật sự quá xuất sắc rồi
“Hệ thống, hệ thống, ngươi có thấy không, có nhìn thấy chiêu khi nãy của ta không? Không, là hai chiêu Đúng là kinh thiên động địa, chấn động càn khôn ”
Hệ thống vẫn làm lơ, cái thứ máy móc lạnh tanh đó chỉ thèm ló mặt mỗi khi có nhiệm vụ.
Ngu Tri Linh cũng không tức giận, mặt mày rạng rỡ ngồi xuống, trái tim vẫn còn đập loạn, một nửa là do bị nam chính dọa sợ, một nửa là vì thấy mình ngầu quá đáng.
Nàng đưa tay ra trước mặt.
Bàn tay thon dài trắng trẻo như ngọc, nhưng trên đốt tay và hõm giữa ngón cái đã xuất hiện vết chai mỏng, đốt ngón trỏ hơi gập, rõ ràng là một đôi tay đã quen cầm kiếm. Vậy là Trạc Ngọc thật sự từng chăm chỉ luyện kiếm?
Một người như vậy… thật sự là kẻ đã làm ra những chuyện đó với Mặc Chúc trong nguyên tác sao?
Tâm trạng Ngu Tri Linh dần trùng xuống, nàng chợt nhớ đến giọng nói mình nghe thấy trước khi xuất kiếm ban nãy.
Giọng nữ rất dịu dàng, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Nguyên chủ đã chết, không thể nào là nàng ta được.
Giọng nói ấy vừa vang lên, lúc Ngu Tri Linh nhắm mắt lại, có cảm giác như được thần trợ giúp, rõ ràng bên ngoài chỉ mới một cái chớp mắt trôi qua, mà trong thức hải của nàng lại như đã qua một ngày.
Toàn bộ kiếm pháp, phù văn, tâm quyết mà Trạc Ngọc từng tu luyện đều đổ vào thức hải của nàng. Chỉ trong nháy mắt, nàng đã học được chữ viết của thế giới này, lĩnh hội được những khẩu quyết kiếm pháp từng khiến nàng đau đầu, thậm chí biết được cách điều khiển thanh kiếm trong tay.
Nàng giơ thanh kiếm lên.
Kiếm dài mảnh dẻ, thân kiếm như được đúc từ ngọc thạch màu mực xanh sẫm. Đây là Trục Thanh, kiếm bản mệnh của Trạc Ngọc tiên tôn, từng theo nàng tung hoành khắp Trung Châu, chém không biết bao nhiêu yêu tà ác quỷ, cũng nhờ đó mà lập nên uy danh đệ nhất Trung Châụ
Ngu Tri Linh tập trung, bắt chước theo động tác mình từng thấy trong thức hải, dồn linh lực vào thân kiếm Trục Thanh, rồi khẽ lật cổ tay vẽ ra một đóa kiếm hoa gọn gàng đẹp mắt.
Rất thành thạo, tựa như nàng đã dùng thanh kiếm này hàng vạn lần trong vô thức.


⬅ Trước Tiếp ➡