⬅ Trước Tiếp ➡

Nụ cười trên mặt thiếu niên dần tan biến, y nhìn nàng bằng ánh mắt lãnh đạm “Đệ tử không hiểu… rốt cuộc cái gọi là Chấn Tinh Trảm là gì?”
Lời vừa dứt, Mặc Chúc lại bước lên, linh lực dưới chân dấy lên, trường kiếm bạc trong tay hoá thành một vệt sáng lóa mắt, khí thế áp tới không hề giống với thực lực Kim Đan sơ kỳ chút nào.
Lại tới nữa hả?
Cứu mạng
Đồng tử Ngu Tri Linh co lại khi nhìn thấy sát ý lạnh lẽo trong mắt Mặc Chúc, cả người nàng chấn động, lòng bàn tay lạnh toát, nàng vô thức nhắm nghiền mắt lại khi luồng kiếm khí ập đến, nàng hoàn toàn không kịp phản ứng, cũng chẳng biết mình đã xuất chiêu từ lúc nào.
Nhưng ngay khoảnh khắc mí mắt khép lại…
Tiếng gió gào thét, tiếng kiếm vù vù, luồng hàn khí dữ dội cùng sát khí rợn người bỗng chốc biến mất. Nàng như rơi vào một thế giới hoàn toàn khác, một không gian đầy kim quang đang chuyển động.
Trong bóng tối, từng tia kim quang yếu ớt dần trở nên rực rỡ, kết nối lại thành từng sợi tơ vàng đan xen thành mạng nhện, bao phủ lấy thân thể nàng.
Rồi một giọng nói xa xăm vang lên trong thức hải
“Tiểu Ngũ, đừng sợ, hãy cảm nhận nó.”
Cảm nhận nó…
Nàng không hiểu tại sao, nhưng theo bản năng tin vào lời ấy.
Ngu Tri Linh đưa tay chạm vào những sợi ánh sáng ấy, kim tuyến len lỏi vào cơ thể nàng, chạy dọc khắp kinh mạch, ánh sáng dịu dàng thắp lên quanh thân thể, xua tan màn đêm.
Rồi từng dòng pháp văn bắt đầu hiện lên trước mắt nàng, những văn tự mà nàng vốn chẳng hề hiểu, giờ đây như được giải mã, hóa thành những dòng chú giải mạch lạc dễ hiểụ
Thái Sơ Kiếm Pháp, Dĩnh Sơn Kiếm Quyết, Quy Nguyên Tâm Kinh…
Luồng linh lực như dòng suối nhỏ chảy qua tất cả kinh mạch, cuối cùng tụ lại ở đan điền.
Ngu Tri Linh mở mắt.
Chiêu kiếm của Mặc Chúc đã gần sát trong gang tấc, qua làn kiếm khí lạnh lẽo chứa đầy sát ý, nàng nhìn rõ gương mặt lạnh băng của thiếu niên. Tay Mặc Chúc siết chặt chuôi kiếm, chỉ trong một nhịp thở nàng nhắm mắt, sát chiêu của yđã kề sát tử huyệt của nàng.
Ngu Tri Linh như biến thành một người khác, tay trái vung ngang, thân kiếm lạnh lẽo kéo theo kiếm ý dữ dội phá tan chiêu thức của Mặc Chúc, kiếm ý cuồng bạo đẩy lui thiếu niên ra xa.
Từng đốm sáng như sao rơi vỡ tung giữa không trung, khí tức trào dâng thành bão mang theo áp lực khổng lồ đánh úp về phía Mặc Chúc. Nhưng y không tránh, chỉ thản nhiên đứng nhìn luồng kiếm khí hội tụ thành tầng mây xoáy, rồi nổ tung trước mặt như hàng ngàn vì sao rơi xuống.
Giữa màn ánh sáng ấy, thiếu niên ngẩng đầu nhìn người đang đứng trên bậc đá.
Nàng đứng trên cao nhìn xuống y, khí thế ngạo nghễ dưới ánh trăng.
Mặc Chúc như được nhìn thấy vị tiên nhân mặc thanh y năm xưa, đã bồng y lên khỏi vũng máu, dẫn y về Dĩnh Sơn Tông.
Hồi ấy, y từng nghĩ đây là người tốt đẹp nhất thế gian, là người y muốn trung thành, muốn theo đuổi, muốn tin tưởng đến suốt đời.
Nhưng sau đó, nàng đã thay đổi, nàng không còn mặc thanh y, không còn mỉm cười, không còn dạy y tu hành.
Tất cả lòng ngưỡng mộ của y đều bị chính tay nàng nghiền nát từng chút một trong roi vọt, trong lời sỉ nhục, trong cổ trùng gặm nhấm xương cốt… rồi dần biến thành oán hận ngút trời.
Trạc Ngọc tiên tôn có dáng vẻ thần tiên nhưng không hề mang tấm lòng bồ tát.


⬅ Trước Tiếp ➡