Chương 22
Yến Sơn Thanh nhìn y một lượt từ trên xuống dưới, lập tức nhận ra dấu vết của Hồi Xuân Đan. Đó là tiên đan trị thương thượng phẩm, cả Trung Châu hiếm người có thể dùng, chỉ có những người ở vị trí cao như Trạc Ngọc mới đủ tư cách.
Xem ra là Trạc Ngọc đã đút cho y một viên.
Yến Sơn Thanh khẽ thở dài “Sư tôn ngươi đã đích thân gọi ngươi về, còn cho phép ngươi dọn về Thính Xuân Nhai, chắc là đã nhận ra lỗi lầm trước kia, chuyện ngày trước là sư tôn ngươi không đúng, sau này tu hành nếu có gì cần cứ nói với ta.”
Mặc Chúc cúi đầu đáp “Đa tạ chưởng môn.”
Toàn bộ Dĩnh Sơn Tông chỉ biết Mặc Chúc không được Trạc Ngọc yêu thích, lại chẳng biết năm xưa nàng ta đã làm gì với thiếu niên này. Người không biết thì vẫn khuyên y nên tha thứ cho Ngu Tri Linh, mà suy cho cùng, Yến Sơn Thanh chịu đối tốt với y, chẳng phải cũng vì y là đệ tử của nàng sao?
Ai chẳng biết Trạc Ngọc tiên tôn được bốn vị sư huynh sư tỷ cùng nhau nuôi lớn, tuổi nhỏ hơn họ rất nhiều, từ bé đã được nâng niu cưng chiều như bảo vật.
Một lũ giả dối.
Mặc Chúc thu lại ánh mắt.
Yến Sơn Thanh lại liếc mắt nhìn cửa viện đang đóng chặt, mày rậm khẽ nhíu lại, giọng cũng hơi nghiêm “Giờ Tỵ rồi mà muội ấy còn chưa dậy? Người của Tiên Minh đã tới rồi.”
Tứ Sát Cảnh đang rối loạn, mỗi khắc chậm trễ đều có thể để ma tộc chạy thoát ra.
Mặc Chúc không lên tiếng, loại chuyện này y không có quyền chen vào, nhưng Yến Sơn Thanh lại liếc mắt nhìn y.
“Ngươi vào gọi sư tôn một tiếng, cứ nói ta đang đợi ngoài viện, bảo sư tôn mau dậy.”
Mặc Chúc theo bản năng nhíu mày “Không ổn lắm, sư tôn là nữ nhân.”
Yến Sơn Thanh nhướn mày “Gõ cửa gọi một tiếng là được, trước giờ muội ấy không cho ta vào viện, ta cũng không muốn cưỡng ép. Ngươi chỉ cần đứng ngoài gọi, đừng bước vào phòng.”
Mặc Chúc không đáp. Trong mắt Yến Sơn Thanh, y chỉ là đang ngại chuyện nam nữ, thật ra y chỉ không muốn đi mà thôi.
Nơi đó là chỗ ở của Ngu Tri Linh, là nơi mang đậm hơi thở của nàng nhất, y chẳng muốn dính dáng chút nào cả.
Có điềụ..
Trong đầu y thoáng hiện hình ảnh màu xanh thẫm đêm qua.
Yến Sơn Thanh cũng không định làm Mặc Chúc khó xử, nếu y không tình nguyện thì hắn cũng không ép buộc.
Vào lúc hắn định liều mạng vào gọi thì Mặc Chúc lên tiếng “Chưởng môn, để ta đi.”
Yến Sơn Thanh sửng sốt “Ngươi…”
Chưa kịp nói hết câu, Mặc Chúc đã mở cửa viện, bước vào trong.
Y đi qua một hành lang dài, đứng trước phòng của Ngu Tri Linh. Trong viện tĩnh lặng không một tiếng động, y gõ cửa.
“Sư tôn.”
Không ai đáp lời.
Mặc Chúc rất kiên nhẫn, lại gọi thêm lần nữa “Sư tôn.”
Vẫn không có tiếng trả lời.
Y lặng lẽ lùi về sau một bước, rẽ sang trái mấy bước, đi đến trước cửa sổ, đây là chỗ gần giường nhất.
Tối qua nàng đi ngủ quên đóng cửa sổ, bây giờ đang là tháng Năm, địa thế Thính Xuân Nhai không cao nên hơi nóng, nàng cũng không thèm buông màn.
Trên giường, người nọ ngủ duỗi tay duỗi chân, trung y xanh đen lệch cổ, chăn chỉ đắp đến ngang hông, một chân trắng muốt lộ ra bên ngoài, vạt váy bị đá loạn cả lên.
Mặc Chúc phản ứng lại ngay, lập tức quay mặt đi chỗ khác, không ngờ nàng ngủ mà không đóng cửa sổ.
Y im lặng chốc lát, sau đó đưa tay gõ nhẹ lên song cửa.
“Sư tôn.”