Chương 23
Lúc này, Ngu Tri Linh chỉ muốn vùi đầu ngủ đến tận tối, trong mơ nàng vừa xuất viện, đang gọi một nồi lẩu nấm, chuẩn bị ăn một bữa cho đã đời thì bên tai không ngừng vang lên một giọng nói.
“Sư tôn, sư tôn…”
“Sư tôn…”
Sư gì mà sư
Tôn gì mà tôn
Ngu Tri Linh trở mình kéo chăn trùm kín đầu, hai tay ôm lấy chăn, tỏ rõ thái độ không thèm để ý.
Mặc Chúc thấy nàng động đậy, cứ tưởng mình đã gọi nàng dậy, nào ngờ lại thấy nàng… ngủ tiếp.
Mặc Chúc “…”
Y thật sự không hiểu nổi một tu sĩ cảnh giới Đại Thừa mà sao lòng cảnh giác lại kém đến thế? Y đã đứng đây lâu như vậy, gọi không biết bao nhiêu lần, vậy mà nàng vẫn có thể ngủ ngon lành?
Nếu không phải y đã thăm dò tu vi của nàng, xác nhận nàng đúng là đang ở đỉnh phong Đại Thừa, thân thể cũng không có thương tích gì, y còn tưởng nàng bế quan thất bại, cảnh giới tụt dốc rồi đấy.
Cho đến khi Mặc Chúc bắt đầu mất kiên nhẫn, y gọi một tiếng “Sư tôn, chưởng môn có việc tìm người.”
Trên giường vẫn không có động tĩnh.
Y đang định gọi tiếp thì cuối cùng trong phòng cũng có tiếng động vang lên.
Ngu Tri Linh bỗng bật dậy “Đại sư huynh đến rồi?”
Mặc Chúc lập tức quay người, đưa lưng về phía nàng, lạnh nhạt đáp “Vâng.”
Ngu Tri Linh vẫn còn ngồi trên giường, tối qua nàng mất nguyên một canh giờ để viết cuốn sổ tay tẩy trắng, càng viết càng tức, đến mức dứt khoát ra sân múa mấy bài kiếm pháp cho hả giận, sức lực cạn kiệt nên giờ mệt lả.
Nàng mơ màng hỏi “Mấy giờ rồi?”
Bên ngoài, Mặc Chúc nhíu mày.
“Mấy giờ rồi?” là có ý gì?
Lẽ nào là đang hỏi… canh giờ?
Y trả lời “Giờ Tỵ một khắc.”
Giờ Tỵ một khắc… tức là mới chín giờ mười lăm? Nàng lại nằm xuống, kéo chăn trùm đầu thở dài đau khổ.
Mấy người trong giới Tu Chân các ngươi sao dậy sớm thế hả
Tối qua, tận ba bốn giờ sáng nàng mới ngủ, vậy nên mười hai giờ trưa dậy mới hợp lý chứ
Mặc Chúc không nghe thấy nàng đáp, lại mở miệng nhắc “Chưởng môn đến rồi, sư tôn.”
“Biết rồi, ta ra ngay.”
Ngu Tri Linh đành phải ngậm ngùi chia tay nồi lẩu trong giấc mơ, lặng lẽ cầu nguyện với ông trời, hy vọng đêm nay có thể tiếp tục mơ thấy nồi lẩu đó, đừng để cái tên tiểu tử kia đến phá nữa.
Nàng liếc nhìn chồng sổ sách ở cuối giường, tức đến nghiến răng, rút một tấm khăn che lên tác phẩm thất bại kia.
Mặc Chúc vẫn quay lưng, nghe thấy tiếng sột soạt sau lưng, đoán là nàng đã xuống giường.
Hàng mày y vẫn chưa giãn ra, nghi ngờ trong lòng lại càng sâu hơn.
Hình như Ngu Tri Linh đã thay đổi rất nhiều so với ba năm trước, bất kể là cách nói chuyện hay cách hành xử đều kỳ quặc không giống thường ngày.
Không có sát ý, không có vẻ mặt lạnh lùng, không có cả cảnh giác cơ bản.
Trong lòng y rối bời, cho đến khi cánh cửa sau lưng vang lên một tiếng “kẹt.”
Mặc Chúc quay đầu lại, thấy trên mặt Ngu Tri Linh còn vương giọt nước, chắc là vừa mới rửa mặt xong.
Hôm nay nàng mặc áo màu xanh ngả vàng, tóc đen búi đại bằng một chiếc trâm ngọc, chẳng cài trâm hoa gì cả, trông có phần giản dị khác thường.
Gương mặt không trang điểm lộ ra ngũ quan trong veo như nước.
Ngu Tri Linh nhìn y “Mặc Chúc, ngươi đến từ khi nào vậy?”
“Giờ Tỵ ạ.”
Tức là đã đến từ lâu rồi… chắc y đã đứng ngoài gọi nàng dậy mãi, Ngu Tri Linh mà không nằm mơ thấy ác mộng thì chất lượng giấc ngủ cũng khá tốt, không lo nghĩ phiền muộn nên nàng ngủ rất sâu, nhiều khi phải đặt đến ba cái báo thức mới tỉnh nổi.