⬅ Trước Tiếp ➡

Nàng cười gượng “Vậy à, ha ha… tối qua sư tôn hơi mệt, sáng ra lười dậy một chút.”
Ngu Tri Linh lén quan sát sắc mặt nam chính, không thấy y để lộ biểu cảm gì đặc biệt, vẻ mặt y vẫn bình thản như kẻ tu Vô Tình Đạo.
Nàng âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ chiêu tối qua đã khiến Mặc Chúc tạm thời xóa bỏ nghi ngờ, không nắm chắc thì y sẽ không ra tay.
Nhưng bây giờ nàng cũng không đoán ra rốt cuộc Mặc Chúc đã tu đến cảnh giới nào. Chiêu y tung ra tối qua… tuyệt đối không giống thứ mà một tu sĩ Kim Đan có thể làm được.
“Sư tôn, chưởng môn đang đợi ngoài sân.” Mặc Chúc lại nhắc nhở.
“À? À à được, ta biết rồi.”
Ngu Tri Linh hoàn hồn, đoán được Yến Sơn Thanh sai Mặc Chúc vào gọi nàng, nàng lúng túng gật đầu, thu lại ánh mắt, thuận tay vuốt mái tóc mai rối loạn rồi quay người đi ra ngoài.
Mặc Chúc đi phía sau nàng, lúc này trời đã sáng rõ, tầm nhìn cũng tốt hơn hôm qua rất nhiềụ
Những thứ tối qua không thấy rõ, giờ cũng đã hiện lên rõ mồn một.
Chiếc vòng rắn trên cổ tay nàng chính là vòng Đằng Xà.
Trên đó có con Đằng Xà đang cuộn mình.
Ánh mắt Mặc Chúc thoáng tối lại, nhưng vẫn im lặng đi theo nàng ra ngoài viện.
Yến Sơn Thanh đã đứng chờ từ lâu, thấy Ngu Tri Linh đi ra thì nhếch môi cười nhạt “Trạc Ngọc tiên tôn quả là bận rộn, để đồ đệ đi gọi mà cũng phải mất một khắc mới chịu dậy.”
Tất nhiên Ngu Tri Linh nghe ra hàm ý châm chọc, nàng híp mắt cười khẽ “Đêm qua ngủ muộn, sau này sẽ không thế nữa. Đại sư huynh chờ lâu rồi.”
Nàng không hiểu vì sao lại có cảm giác thân thiết khó tả với Yến Sơn Thanh, như thể có sợi dây vô hình nào đó kết nối, khiến nàng vô thức mềm giọng giống như đang nũng nịụ
Yến Sơn Thanh thoáng sững người, bàn tay sau lưng khẽ siết lại, giọng nói cũng dịu đi mấy phần “Đã tỉnh rồi thì chắc cũng biết ta đến vì chuyện gì.”
Ngu Tri Linh gật đầu “Chuyện Tứ Sát Cảnh?”
“Ừ, Lăng Tiêu tiên tôn đang trừ yêu, Sóc Hàn tiên tôn cũng đã tới đó. Một mình y không xoay sở nổi, muội mau đi hỗ trợ đi.”
Ngu Tri Linh hiểu rất rõ tầm quan trọng của chuyện này. Kết giới Tứ Sát Cảnh đang rung chuyển, nếu để muộn thì sẽ có ma tộc thoát ra.
“Vâng, ta đi ngay.”
Nói xong nàng chuẩn bị cất bước, sau một đêm luyện tập linh lực, tốc độ thích ứng của nàng đã tốt hơn nhiềụ
“Chờ đã.”
Yến Sơn Thanh gọi lại.
“Đại sư huynh còn gì muốn dặn dò sao?”
“Đưa Mặc Chúc theo.” Yến Sơn Thanh kéo Mặc Chúc đang đứng bên cạnh lại “Y là đồ đệ của muội. Đệ tử của hai vị tiên tôn còn lại đều đã đi theo đến Tứ Sát Cảnh học cách trấn áp. Chỉ có muội chưa từng đưa Mặc Chúc đi.”
Ngu Tri Linh nghe là hiểu ngay, vị trí của ba vị tiên tôn cứ ba trăm năm là đổi một lần, người kế nhiệm được chọn từ các đệ tử xuất sắc của thế gia Trung Châu, một trong những vòng kiểm tra quan trọng chính là thực chiến tại Tứ Sát Cảnh.
Bình thường thì đệ tử không dễ gì tiếp cận được Tứ Sát Cảnh, chỉ có đồ đệ của ba vị tiên tôn mới có cơ hội đi theo học hỏi, gọi là gần quan được ban lộc.
Thiên phú của Mặc Chúc cũng xem như đứng đầu trong giới tu sĩ thế gia, là ứng viên sáng giá cho vị trí tiên tôn kế nhiệm, nhưng trước đây Trạc Ngọc không dạy y tu hành, cũng chưa từng dẫn y đến Tứ Sát Cảnh.
“Ờm… Đại sư huynh…” Ngu Tri Linh thoáng do dự.
Mặc Chúc thì vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, không lộ cảm xúc gì.


⬅ Trước Tiếp ➡