Chương 27
Ngu Tri Linh bước lên một bước, vừa cười tít mắt vừa lấy ra một cuốn sách trong túi càn khôn “Hay là học cái này trước đi. Bộ “Thanh liên tâm quyết” này là tâm pháp tu hành dành cho tu sĩ Kim Đan muốn đột phá cảnh giới, rất có ích với đạo Quy Nguyên của ngươi.”
Ánh mắt Mặc Chúc dừng ở cuốn sách trong tay nàng.
Đúng là “Thanh liên tâm quyết”, bộ tâm pháp này y chưa từng được học, cũng không có trong Tàng Thư Các, bởi nó đã bị Trạc Ngọc mang đi từ nhiều năm trước.
Ngu Tri Linh ngồi xếp bằng, mở sách ra, lẩm bẩm một mình “Tu kiếm phải tu tâm trước. Tối qua ta đọc thử rồi, bộ tâm pháp này không tệ, chia làm bảy tầng. Với cảnh giới Kim Đan hiện tại của ngươi thì chắc chỉ lĩnh ngộ được đến tầng bốn… Nhưng không sao, cái gì cũng cần có quá trình, từng bước mà tiến.”
Nàng chẳng hề giữ hình tượng, cứ thế ngồi bệt ngay trên sàn thuyền. Trên này gió lớn, Giới Tử Chu lại bay rất nhanh.
Cuối cùng Mặc Chúc không nhịn được, mở miệng “Sao không vào trong?”
“Hả?” Ngu Tri Linh ngơ ngác ngẩng đầu lên “Ngươi nói trong khoang à? Trong đó nhỏ xíu, không thấy ngoài này thoáng hơn sao, gió mát dễ chịu biết bao.”
Nàng lại cười xán lạn, chẳng hiểu mỗi ngày nàng lấy đâu ra từng ấy chuyện khiến mình vui vẻ, mà nụ cười ấy lại chẳng hề gượng gạo, nhìn qua là biết thật lòng vui sướng.
Mặc Chúc thu kiếm, cũng ngồi xuống bên cạnh.
Ngu Tri Linh đang hí hửng định giở giọng sư tôn giảng bài, nàng vốn nghĩ mình đã đọc hết tâm pháp của Trạc Ngọc, học cái gì cũng nhanh như chớp, giờ chắc chắn có thể dạy y.
Nhưng thiếu niên đã chủ động nhận lấy cuốn sách, cụp mắt lật xem trang đầụ
Y đọc rất nhanh, gần như là vừa liếc đã hiểụ Khi Ngu Tri Linh còn đang ngẩn người thì Mặc Chúc đã đọc xong.
Nàng chớp mắt, chờ y hỏi chỗ không hiểu để nàng lên tiếng giảng giải.
Ai ngờ thiếu niên lại nhắm mắt, quanh thân dần dần tỏa ra một tầng kim quang mờ nhạt, hiển nhiên là đã bước vào trạng thái nhập định.
Ngu Tri Linh “…”
Hả?
Hiểu luôn rồi hả?
Không phải chứ, thiên tài các ngươi học kiểu nhập tâm vậy đó hả? Vậy thì sư tôn như nàng tồn tại để làm gì
Tối qua nàng còn cẩn thận chuẩn bị bài giảng suốt một canh giờ, thế mà không có chỗ nào để nàng trổ tài luôn sao
Nhưng chỉ một khắc sau, trong đầu nàng đã vang lên tiếng hệ thống báo nhiệm vụ
Đinh Nam chính đã tu thành tầng thứ nhất của “Thanh liên tâm quyết”, công đức +10. Hiện tại 30 điểm.
Hai khắc saụ
Đinh Nam chính đã tu thành tầng thứ hai của “Thanh liên tâm quyết”, công đức +10. Hiện tại 40 điểm.
Ngu Tri Linh “…”
Nàng nằm ngửa ra trên sàn, ngước nhìn trời.
Nàng nghĩ thông suốt rồi.
Một đồ đệ đạt chuẩn là người biết tự lao động kiếm công đức giúp sư tôn kéo dài tuổi thọ.
Mà nàng, Ngu Tri Linh…
Giờ phút này chính là người hạnh phúc nhất thế gian
Từ Dĩnh Sơn Tông đến Tứ Sát Cảnh mất khoảng hai canh giờ, vậy mà trong quãng thời gian đó, Mặc Chúc đã luyện đến tầng thứ năm của “Thanh liên tâm quyết”, chỉ còn thiếu hai tầng cuối cùng.
Ngay khi Giới Tử Chu vừa hạ xuống Tứ Sát Cảnh, Mặc Chúc cũng mở mắt ra,
Linh lực đang vận chuyển trong đan điền y dần bình ổn trở lại. Cuốn “Thanh liên tâm quyết” vẫn nằm trong tay Ngu Tri Linh, nàng đang nhắm mắt nằm dài trên sàn thuyền, hô hấp đều đặn.
Mặc Chúc tập trung cảm nhận rồi mới phát hiện…
Nàng ngủ rồi.
Khoảnh khắc đó, trong đầu Mặc Chúc đột nhiên lóe lên một ý nghĩ buồn cười Liệu có phải Ngu Tri Linh đã bị người khác đoạt xá rồi không?