Chương 28
Bằng không thì sao lại hành xử kỳ quặc đến vậy? Rõ ràng biết giữa hai người từng có khúc mắc, ấy thế mà nàng vẫn dám hết lần này tới lần khác thả lỏng cảnh giác trước mặt y, lẽ nào đã chắc chắn rằng y sẽ không ra tay?
Ngón tay Mặc Chúc đặt trên đầu gối khẽ cuộn lại, môi mím chặt, nhưng y không gọi nàng dậy.
Ngu Tri Linh chẳng hề thấy khó chịu khi nằm trên sàn gỗ cứng, dáng ngủ cũng chẳng có chút hình tượng gì. Ánh nắng bị tán ra chiếu lấm tấm trên mặt nàng, khiến gò má nàng ửng sắc hồng, đôi hàng mi dài cong vút phủ bóng hình chiếc quạt nhỏ dưới mí mắt.
Mặc Chúc cứ thế lặng lẽ nhìn nàng. Có một thoáng, y ngỡ như mình lại thấy vị tiên tử mặc thanh y năm nào, cứ như mười năm qua chỉ là một cơn mộng dài.
Ngu Tri Linh nhép miệng lẩm bẩm gì đó trong mơ nhưng y không nghe rõ.
Y hơi tò mò, muốn biết nàng mơ thấy gì mà lại ngủ ngon đến thế, dù chỉ nằm trên sàn thuyền lạnh cứng vẫn ngủ sâu như vậy.
Mặc Chúc cúi người xuống một chút rút ngắn khoảng cách, lắng nghe nàng nói mớ.
“Bảy phần đường… thêm đá…”
Mặc Chúc “…”
Hình như nàng lại đang cãi nhau với ai đó, bất chợt vung tay đập xuống sàn thuyền, giọng mơ màng nhưng rõ ràng lớn hơn hẳn “Tại sao lại không được uống lạnh Ta thích uống lạnh đấy ”
Mặc Chúc “…”
Ngay khoảnh khắc đó, Ngu Tri Linh mở mắt ra, là bị đau mà tỉnh. Lòng bàn tay nàng vừa đập xuống sàn vừa cứng vừa lạnh khiến nàng đau điếng.
Nàng chớp mắt liên tục, mà Mặc Chúc cũng chớp mắt theo. Có lẽ y không ngờ nàng tỉnh nhanh như vậy.
Ánh mắt vừa chạm nhau, Mặc Chúc lập tức lui về sau, ngồi thẳng lưng lại, chau mày nói “Sư tôn, đệ tử không có ý mạo phạm. Đã đến Tứ Sát Cảnh rồi.”
Phản ứng đầu tiên của Ngu Tri Linh là đưa tay… sờ cổ.
Cổ vẫn còn đúng không?
Còn lành lặn đấy chứ?
Ngủ ngon lành trước mặt nam chính mà vẫn tỉnh lại nguyên vẹn, không bị chặt đầu, không bị xé xác, thật sự là kỳ tích
Ngu Tri Linh bật dậy cực nhanh, vèo một cái đã đứng phắt lên, lập tức kéo giãn khoảng cách với Mặc Chúc. Lúc này y vẫn còn ngồi nguyên tại chỗ.
“Tới rồi à? Vậy mau đi thôi Giải quyết sớm để còn về sớm ”
Nói xong nàng quay đầu phóng thẳng xuống Giới Tử Chu, bước chân vội vàng như sau lưng có mãnh thú đuổi theo.
Mặc Chúc đứng dậy, cúi người nhặt lấy cuốn “Thanh liên tâm quyết” mà Ngu Tri Linh để quên.
Vì ban nãy lật quá nhanh, lần này y mới chậm rãi xem kỹ, phát hiện giữa các trang có ghi thêm nhiều dòng chữ nhỏ. Mực còn rất mới, hiển nhiên là mới viết không lâụ
Nàng nói đã đọc cuốn sách này, lẽ nào là thật lòng muốn dạy y tu hành?
Ánh mắt Mặc Chúc thoáng trầm xuống, cẩn thận cất cuốn tâm pháp vào người.
Ngu Tri Linh vỗ ngực, mãi đến khi rời khỏi Giới Tử Chu, nhịp tim mới dần ổn định lại.
Nàng biết Mặc Chúc hận vị sư tôn này đến mức nào, hận đến mức sau khi giết được sư tôn phản diện thì mất hết phương hướng, tự buông thả bản thân, rơi vào Ma Uyên.
Muốn thay đổi kết cục ấy, nàng nhất định phải làm suy yếu mối thù trong lòng y, để y tìm được con đường của chính mình, chứ không phải cả đời chỉ biết lao theo hận thù.
Từ đây đến kết cục nguyên tác còn mười năm. Mười năm… nàng phải làm sao để tẩy trắng đây?
Ngu Tri Linh ôm mặt, gào thét trong câm lặng, giao cho nàng cái mở đầu ác ôn thế này, thật sự là quá quá quá tàn nhẫn
“Gì thế, không dám gặp ai à?”