⬅ Trước Tiếp ➡

Ngu Tri Linh về đến Dĩnh Sơn Tông thì đã chập tối. Suốt dọc đường trên Giới Tử Chu, nàng ngủ một mạch đến nơi, lúc hạ xuống vẫn còn hơi choáng váng, nàng bước xuống giường, tựa cằm lên bệ cửa sổ, đẩy hé cửa sổ nhìn ra ngoài.
Ánh chiều tà buông xuống, ráng chiều nhuộm trời như gấm.
Cửa khoang vang lên tiếng gõ “Sư tôn, đến Dĩnh Sơn Tông rồi.”
Ngu Tri Linh vẫn chưa tỉnh hẳn, cằm gác trên bệ cửa ngáp khẽ “Ừm… ừ.”
Người ngoài cửa im lặng, nghe giọng là biết nàng còn chưa tỉnh ngủ. Y không muốn ở chung một chỗ với nàng nên tiếp tục ngồi thiền ngoài boong.
Ngu Tri Linh nửa tỉnh nửa mê hồi lâu mới mở cửa bước ra.
Mặc Chúc quay lưng ngồi trên boong, sống lưng thẳng tắp, ánh chiều phủ lên vai thiếu niên tựa như dát một tầng kim quang, rực rỡ đến lóa mắt. Ngu Tri Linh tặc lưỡi, nam chính có khác, ngay cả ngồi thiền cũng đầy phong vị.
Nàng còn đang nhìn trộm, Mặc Chúc bất ngờ xoay người, đôi mắt đen thẫm chạm phải ánh mắt của nàng.
Ngu Tri Linh vội vàng liếc sang nơi khác, tiện miệng tâng bốc “Tới rồi hả? Nhanh thật đó, đồ đệ nhà ta điều khiển Giới Tử Chu đúng là lợi hại.”
Mặc Chúc “…”
Ngu Tri Linh vẫn hơi sợ khi phải ở riêng với Mặc Chúc, nàng nhân lúc y chưa kịp mở lời đã rời khỏi Giới Tử Chu trước.
Lúc hai người lướt qua nhau, Mặc Chúc trông thấy vệt đỏ nhàn nhạt ở cằm nàng.
Y thật sự không hiểu, một vị tiên tôn đi ngủ cũng có thể tự ép mặt thành ra thế này sao?
Về đến Thính Xuân Nhai, việc đầu tiên Ngu Tri Linh làm là cởi áo ngoài rồi lao lên giường ngủ bù.
Sửa trận pháp ở Tứ Sát Bia tiêu hao không ít linh lực, tuy chưa đến mức cạn kiệt nhưng mệt mỏi là thật. Tu sĩ bình thường có thể ngồi thiền là hồi phục, nhưng đối với người quen sống kiểu hiện đại như nàng thì chẳng gì bằng ngủ một giấc thật đã.
Cửa sổ từ sáng vẫn chưa khép, rèm giường cũng không buông.
Ánh chiều rọi vào phòng, phản chiếu một bóng người cao gầy in lên nền gạch, bên cửa sổ thấp thoáng bóng dáng một người.
Ngu Tri Linh đã đắp chăn gấm, không còn bộ dạng xộc xệch như lúc sáng. Thiếu niên bên ngoài lúc này mới yên tâm, lật người nhảy vào phòng.
Loài rắn vốn giỏi ẩn mình, Mặc Chúc bước đi không một tiếng động, nhưng y không thu lại uy áp linh lực, thế mà Ngu Tri Linh lại chẳng phát hiện ra chút nào, đến khi y đã tới gần bên giường, nàng vẫn ngủ say như chết.
Mặc Chúc ngồi xổm bên mép giường, ánh mắt quét qua gương mặt nàng. Môi thiếu niên mím chặt, ánh mắt y dần tối lại.
Trên cổ tay rũ xuống bên mép giường của nữ nhân, có một dải xanh thẫm đập vào mắt.
Chiếc vòng ngọc kia quá nổi bật, thân rắn quấn quanh thân vòng như thật, toàn thân trơn bóng, chế tác cực kỳ tinh xảo, đến cả đường vân quanh con ngươi trên đầu rắn cũng nhìn thấy rõ.
Tại sao thứ đó lại ở trên tay nàng? Lại còn không tấn công nàng?
Mặc Chúc giơ tay, đầu ngón tay như ngọc chạm nhẹ lên mặt vòng. Chỉ vừa chạm vào, một cơn nóng rát lập tức truyền đến, y thu tay về, da đầu ngón tay đã bong ra một lớp, máu tươi thấm ra tức thì.
Mặc Chúc phẩy tay xóa vết thương, trong lòng cũng có được đáp án.
Vòng xà ngọc kia… đã nhận chủ.
Nó nhận nàng làm chủ rồi.
Ngu Tri Linh vẫn ngủ yên không hay biết gì. Có vẻ như nàng hoàn toàn không biết vật này là gì, nếu biết thì sao có thể thản nhiên đeo nó trước mặt y?
Sao nàng lại dám đeo trước mặt y?


⬅ Trước Tiếp ➡