⬅ Trước Tiếp ➡

Thuật Phong cúi đầu lui ra Vân Chỉ vừa định bước tới bổ trận thì thấy một bóng áo xanh lướt qua trước mắt.
Ngu Tri Linh kéo Mặc Chúc đến chỗ Thuật Phong vừa đứng, dứt khoát ra lệnh “Thử lại đi, còn một đạo nữa.”
Mặc Chúc không phản bác, bình tĩnh giơ tay vẽ ra từng đạo phù văn rồi đánh vào Tứ Sát Bia. Lần này còn nhanh hơn lần trước, chẳng mấy chốc đã hoàn thành trận pháp cuối cùng, động tác thuần thục thấy rõ.
Vết nứt trên Tứ Sát Bia biến mất, Ma Uyên trở lại tĩnh lặng.
Đinh, hoàn thành nhiệm vụ trấn áp động loạn Tứ Sát Cảnh, công đức +50, hiện tại 230 điểm.
Suýt nữa Ngu Tri Linh đã quỳ bái y một cái, đây chính là thiên tài thật sự sao?
Nàng còn làm sư tôn cái quái gì nữa
Vân Chỉ nhìn y, sắc mặt đầy phức tạp “Trạc Ngọc, đây đúng là mầm mống tốt, nên dốc sức bồi dưỡng.”
Nhưng theo Ngu Tri Linh thì nàng hoàn toàn chẳng cần bồi dưỡng gì cả, Mặc Chúc cũng tự hoá rồng được.
Mặc Chúc lùi về sau một bước, chỉ cảm thấy ánh mắt của vị sư tôn này nhìn mình quá mức kỳ quái, hai mắt phát sáng, cứ như sói nhìn thấy cừụ
Quá kỳ lạ.
Vân Chỉ thấy bộ dáng không đứng đắn của nàng, chỉ biết lắc đầu bật cười khẽ, hỏi “Nghe nói ngươi bế quan ba năm, ra ngoài rồi thì tu vi thế nào?”
Ngu Tri Linh hoàn hồn, thấy vẻ quan tâm thấp thoáng trong mắt hắn, liền cười tủm tỉm giơ tay khoe khoang “Mạnh lắm, một quyền có thể đánh sập cả ngọn núi.”
Câu nói thì khoa trương, giọng điệu lại hài hước dí dỏm.
Vân Chỉ khẽ co ngón tay, yết hầu lăn lên cuộn xuống, ánh mắt dõi theo nàng không hề chớp.
Ngu Tri Linh cảm thấy ánh mắt hắn hơi lạ, như hoài niệm, lại như nhẫn nhịn, giống hệt ánh mắt hôm trước của Yến Sơn Thanh.
Nàng nhỏ giọng gọi thử “Vân Chỉ?”
Vân Chỉ quay đầu sang chỗ khác “Bao nhiêu năm nay chưa từng nghe ngươi gọi ta.”
Giọng hắn rất nhẹ, nhưng Ngu Tri Linh lại nghe ra trong đó có chút u oán, thậm chí là trách móc.
Cứ như là nàng đã đơn phương đối xử tệ với hắn vậy.
Ngu Tri Linh cười gượng, trong lòng lại thấy thấp thỏm. Hai ngày nay nàng lỡ lời bao nhiêu lần rồi không biết.
Mặc Chúc đứng bên cạnh khẽ nheo mắt, thu hết đoạn đối thoại kỳ quái giữa hai người vào trong mắt.
Vân Chỉ cũng phát hiện Ngu Tri Linh có gì đó không đúng?
Xem ra vị sư tôn của y này thực sự thay đổi rất nhiều rồi.
Gió lớn quét qua Tứ Sát Cảnh, Ma Uyên từng chấn động giờ đã hoàn toàn lặng yên.
Vân Chỉ nhìn vào bóng tối sâu thẳm trong Ma Uyên “Đi thôi. Âm khí trong Tứ Sát Cảnh quá nặng, không thể qua đêm. Phải mau chóng hồi báo với các tông môn, ma tu trốn trong Trung Châu lần này là mối họa lớn, không thể giữ lại.”
Ngu Tri Linh gật đầu “Được.”
Trước khi đi, nàng ngoái đầu nhìn về phía Ma Uyên tối đen như mực.
Giữa lớp bóng tối vô tận kia, dường như có vô số con mắt đỏ ngầu đang lặng lẽ dõi theo nàng, khiến tim nàng bỗng run lên một cái.
Trong nhịp tim bất ổn đó, lại dâng lên một cảm giác khó tả.
Ngu Tri Linh cảm thấy không thoải mái, lập tức quay mặt đi, không nhìn nữa.
Nhưng Mặc Chúc thì lại nhìn lại lần nữa.
Đôi đồng tử đen nhánh của thiếu niên chậm rãi tan thành mắt rắn dọc, hoa văn viền mắt lấp lóe sắc vàng.
Đằng Xà chi nhãn có thể nhìn thấy những điều mà mắt thường không thể.
Thứ mà hai vị tiên tôn Trung Châu không phát hiện ra, y lại có thể thấy rõ.
Bốn người lần lượt rời đi, Tứ Sát Cảnh trở lại vẻ yên ả như thường ngày, gió yên biển lặng.


⬅ Trước Tiếp ➡