Chương 7
Người được cử đi tham dự thương nghị về Tứ Sát Bia lần này là phong chủ đứng đầu ba phong Lưu Vân Phong.
Phong chủ Lưu Vân Phong tên là Yến Sơn Thanh, hắn không chỉ là chưởng môn của Ảnh Sơn Tông, mà còn là đại sư huynh của Trạc Ngọc tiên tôn.
Đệ tử dẫn đường đi phía trước, Ngu Tri Linh chậm rãi theo sau, vẻ mặt nàng hờ hững vô cảm, chỉ có hệ thống công đức trong thức hải mới biết nàng lúc này đang bối rối đến mức nào.
Bởi vì...
Nàng không được kế thừa ký ức của nguyên chủ.
"Phải làm sao bây giờ ? Ta chỉ nhớ mang máng, nếu đến lúc đó không nhận ra ai thì sao?"
Hệ thống cố gắng trấn an Xin chủ nhân kiên nhẫn chờ đợi, bên này đang tiến hành kiểm tra.
Nó bày ra dáng vẻ chuyên nghiệp như tổng đài viên, nói xong liền lập tức offline để đi tra cứụ
Nhưng Ngu Tri Linh đợi mãi, đợi mãi, vẫn không thấy hệ thống quay lại.
Mà lúc này, nàng đã đến Lưu Vân Phong, chỉ còn một đoạn nữa là băng qua thủy tạ, tiến vào chính điện nghị sự.
Nàng thật sự cuống lên rồi.
"Hệ thống "
Cuối cùng hệ thống cũng lên tiếng, giọng điệu máy móc vẫn vô cảm như trước Kết quả kiểm tra cho thấy thần hồn của ký chủ vẫn chưa hoàn toàn dung hợp với bản thể của Trạc Ngọc tiên tôn, vì vậy chưa thể tiếp nhận toàn bộ ký ức. Nhưng tình trạng này chỉ là tạm thời, dần dần ký chủ sẽ nhớ lại tất cả.
Ngu Tri Linh chỉ muốn quỳ xuống lạy nó "Ý ta là bây giờ ta phải làm sao? Ta không nhận ra ai hết, nếu bị phát hiện thì sao "
Hệ thống hờ hững Ký chủ cứ tự do ứng biến, không cần cố gắng duy trì hình tượng nhân vật.
Ngu Tri Linh bùng nổ "Ta còn chẳng nhận ra ai, làm sao mà tự do..."
Lời còn chưa dứt, bỗng nhiên bị một ánh mắt cắt ngang.
Cửa sổ chạm khắc hình mây hé mở, Lưu Vân Phong nằm trên đỉnh cao, sương mù hòa cùng ánh sáng ban mai len lỏi vào trong phòng, rọi xuống chiếc bàn gỗ đàn hương mạ kim dưới bệ cửa sổ rồi chiếu lên một người.
Hắn ngồi gác một chân trước bàn, mái tóc đen nhánh được ngọc quan cố định gọn gàng. Một tay hắn đang pha trà, tay áo xanh thẫm rũ xuống cổ tay.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng, quanh người toát ra khí chất trầm tĩnh sắc bén.
Không hiểu vì sao, Ngu Tri Linh lại vô thức gọi tên hắn.
"Đại sư huynh."
Bàn tay nam nhân bỗng dưng run lên. Nước trà trong ấm chệch hướng, đổ thẳng xuống mặt bàn gỗ đàn hương mạ kim quý giá, rồi chảy dọc xuống áo hắn.
Hắn giật mình, lập tức đặt ấm trà xuống, vung tay thi triển Thanh Khiết Thuật xử lý sạch sẽ vết nước.
Sắc mặt Yến Sơn Thanh lạnh lùng, liếc nàng một cái
"Lúc cần thì không thấy bóng dáng, đến khi có chuyện lại gọi sư huynh?"
Ngu Tri Linh "?"
Nàng nhất thời không đoán được ẩn ý trong lời nói của Yến Sơn Thanh.
Hiện tại nàng không có ký ức, cũng chẳng rõ mối quan hệ giữa Trạc Ngọc tiên tôn và vị chưởng môn này ra sao. Nhưng trong nguyên tác có viết một đoạn Trạc Ngọc được các sư huynh sư tỷ nuôi lớn, từ nhỏ đã được cưng chiều hết mực, vậy nên quan hệ hẳn là... không tệ lắm nhỉ?
Thế nhưng Yến Sơn Thanh vẫn không lên tiếng, chỉ chậm rãi pha trà. Ngu Tri Linh lặng lẽ tiến lại gần, trèo lên tháp lưu ly, khoanh chân ngồi đối diện hắn.
Hắn không đuổi nàng, cũng không nói gì thêm. Ngu Tri Linh thầm thở phào, xem ra nàng đoán không sai, có lẽ quan hệ của Trạc Ngọc và các sư huynh sư tỷ vẫn ổn, dù sao họ cũng là những người đã nuôi lớn nàng.