Chương 8
Yến Sơn Thanh phất tay một cái, một bản trúc thư được linh lực nâng tới trước mặt nàng "Tiên Minh gửi tới."
Ngu Tri Linh mở ra xem, có thể hiểu được đại khái nội dung trong đó. Tóm lại là Tiên Minh muốn điều người, yêu cầu nàng ra mặt trấn áp Tứ Sát Cảnh lần này.
Ánh mắt Yến Sơn Thanh vẫn luôn dừng trên người nàng. Thấy nàng không nói gì, hắn cho rằng nàng lại định tìm lý do thoái thác nên cau mày lên tiếng trước "Muội không muốn đi?"
"A?"
Ngu Tri Linh sững sờ ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt đen sắc lạnh của hắn, lập tức phản ứng lại, lắc đầu
"Không có mà."
Nàng thật sự không phải không muốn đi, mà là... trong này có quá nhiều chữ nàng không nhận ra
Nàng cố gắng đoán nghĩa, nhưng nhiều chỗ vẫn thấy mơ hồ khó hiểụ
Yến Sơn Thanh thu ánh mắt về “Muội là người đứng đầu trong tam đại tiên tôn, đã ngồi ở vị trí cao nhiều năm thì nên làm những gì mình cần làm.”
“Từ mười năm trước trở về, muội đã bắt đầu lười biếng, không đi trừ yêu, cũng không đi trấn áp Tứ Sát Cảnh, ngay cả Tiên Minh cũng không buồn đến.”
“Lần này Tứ Sát Cảnh rung chuyển, chẳng lẽ muội không nên ra tay sao?”
Ngu Tri Linh “Nên.”
Nàng nghiêm túc trả lời, rất có thành ý.
Không hiểu vì sao, khi đứng trước Yến Sơn Thanh, nàng cảm thấy mình nên nói chuyện với hắn như vậy.
Hệ thống cũng không nhảy ra nhắc nàng phải duy trì cái gọi là thiết lập hình tượng của nhân vật phản diện.
Tay pha trà của Yến Sơn Thanh khựng lại, hiển nhiên hắn không ngờ nàng lại ngoan ngoãn như vậy, hắn ngước mắt lên nhìn nàng lần nữa.
Bị người xa lạ nhìn chằm chằm như vậy, Ngu Tri Linh hít sâu một hơi, giọng nói nhỏ dần “Lần này ta sẽ đi trấn áp Tứ Sát Cảnh, làm phiền đại sư huynh lo lắng rồi.”
Sắc mặt Yến Sơn Thanh lúc này cực kỳ đặc sắc, môi mỏng mím chặt, trông như sắp lật bàn ngay tại chỗ.
Ngu Tri Linh “…Lần này ta sẽ đi trấn áp Tứ Sát Cảnh?”
Sắc mặt Yến Sơn Thanh không thay đổi, vẫn u ám khó dò.
Ngu Tri Linh thử lại “Làm phiền đại sư huynh lo lắng rồi?”
Sắc mặt Yến Sơn Thanh lạnh thêm một phần, gằn từng chữ “Đây vốn là trách nhiệm của muội. Muội đã nằm lười bao nhiêu năm, cũng nên hoạt động gân cốt một chút rồi. Muội có biết nếu Tứ Sát Cảnh có chuyện, Trung Châu sẽ có bao nhiêu người chết không?”
Vậy là câu kia sai rồi. Ngu Tri Linh cảm thấy đau đầu, nàng hoàn toàn không biết vấn đề nằm ở đâu, chỉ có thể thấp giọng đáp lại “Sư huynh dạy phải.”
Dù sao với ký ức hiện tại của nàng, nếu Trạc Ngọc được Yến Sơn Thanh nuôi lớn thì quan hệ hẳn là không tệ lắm. Chắc Yến Sơn Thanh cũng giống một như huynh trưởng của Trạc Ngọc, vậy thì nàng chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được.
Thế nhưng… Yến Sơn Thanh trầm mặc.
Ngu Tri Linh không nhận ra hắn có gì không đúng.
Nàng lén lút đưa tay về phía chén trà mới được rót trước mặt Yến Sơn Thanh. Từ khi bước vào phòng, nàng đã nhìn chằm chằm vào nó, nàng khát chết đi được, từ lúc tỉnh lại đến giờ nàng còn chưa uống được ngụm nước nào.
Thế nhưng, ngay khi ngón tay nàng còn chưa chạm vào chén trà, Yến Sơn Thanh bỗng đập bàn đứng bật dậy
“Ngu Tri Linh, rốt cuộc muội đang làm gì ”
Giọng hắn vang dội, khí tức cường đại ập tới, Ngu Tri Linh vô thức run lên một cái, cái người này có bị làm sao không vậy?
Rõ ràng nàng có làm gì đâu
Yến Sơn Thanh xoay người bước xuống tháp lưu ly, định rời đi, nhưng khi đi được mấy bước, hắn lại dừng lại, quay đầu nhìn về phía Ngu Tri Linh đang tựa vào cửa sổ.