⬅ Trước Tiếp ➡
Không khí dường như yên lặng trong vài giây.
Chợt, Hoắc Bắc Thần sải bước đến bên cạnh chiếc Cadillac, sau đó lên xe.
Ninh Mông: ?
Cô nhìn Tề Sam, thì thấy anh ta cười ha ha nói: “Lừa cô đó”
Ninh Mông: ...
Cô mím môi nói: “Tôi cảm thấy anh giống như một đĩa cá dưa chua vậy”
Khuôn mặt Tề Sam mơ hồ: “?”
“Vừa chua vừa mặn lại vừa dư thừa”
Nói xong lời này, Ninh Mông đã tìm về mặt mũi, cô nở nụ cười bước lên xe.
Tề Sam: ...
--
Xe nhanh chóng đến nhà họ Hoắc.
Ninh Mông cho rằng biệt thự của Hoắc Bắc Thần phải là một trang viên hàng đầu có chu vi hai nghìn dặm nhưng không ngờ chỉ là một biệt thự nhỏ ba tầng có thêm vườn hoa.
Ninh Mông đứng ở phòng khách hỏi: “Em ở phòng nào?”
Tề Sam nhìn Hoắc Bắc Thần. Không phải là lão đại muốn ngủ cùng với người phụ nữ này chứ?”
Tiểu Điềm Điềm~
Trong sự thấp tha thấp thỏm của Tề Sam, Hoắc Bắc Thần suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “204”
Tề Sam thở phào nhẹ nhõm
Thế còn được!
Phòng 204 là phòng cách xa phòng ngủ chính nhất, đủ để thấy lão đại vẫn muốn giữ khoảng cách với cô.
Đã như vậy...trong ánh mắt Tề Sam đột nhiên lóe lên một tia sáng,  vậy thì anh ta không khách khí nữa!
Ninh Mông không nghĩ nhiều, cô mang hành lý lên lầu rồi vào phòng mình.
Phòng rất rộng, diện tích phải tầm ba mươi mét vuông, có phòng tắm riêng. Đồ dùng trên giường vô cùng gọn gàng sạch sẽ, có thể nhìn ra có người đã dọn dẹp rồi.
Ninh Mông mở vali treo quần áo lên, sau đó mới nằm lên giường.
Mặc dù chuyện hôm nay hơi kỳ lạ, nhưng có thể vào đây ở thì cô đã cảm thấy mỹ mãn rồi.
Đang nằm thoải mái trên giường thì đột nhiên có người gõ cửa.
Ninh Mông mở cửa, thấy trên mặt Tề Sam treo một nụ cười kỳ lạ: "Cô xuống đây, có vài điều, tôi muốn giải thích cho cô một chút"
Ninh Mông: ?
Từ lần đầu tiên gặp mặt, Tề Sam và cô luôn đối chọi gay gắt với nhau mà bây giờ anh ta lại tốt như vậy sao?
Cô bĩu môi, theo Tề Sam xuống lầu.
Hoắc Bắc Thần không có ở dưới lầu. Anh đã vào phòng sách xử lý công việc rồi.
Tề Sam đứng trong phòng khách, vênh mặt hất hàm sai khiến nói: “Lão đại thích yên tĩnh nên sống một mình ở đây, bình thường cũng chỉ có người giúp việc nữ của trang viên bên đó đúng giờ đến đây quét dọn.
Ninh Mông: ...
Vì vậy, Hoắc Bắc Thần thật sự có một tòa trang viên, chỉ có quản gia và giúp việc nữ ở đó mà chủ nhân như anh lại sống trong biệt thự này?
Tề Sam tiếp tục nói: “Bây giờ cô chuyển đến đây thì việc nhà sẽ đơn giản hơn rồi, chính là cô phải làm”
Ninh Mông gật đầu, cảm thấy hợp lý.
Chung quy cũng không thể ở không được.
Cô hỏi: “Vậy tôi cần làm gì?”
Tề Sam vừa cười vừa nói: “Thường xuyên cho Tiểu Điềm Điềm ăn”
Tiểu Điềm Điềm?
Ninh Mông tò mò: “Là con mèo sao?”
Tề Sam liếc cô một cái, trả lời: “Gần giống, là con chó”
Ninh Mông: ...chó và mèo khác xa nhau mà!
Nhưng ý nghĩ đầu tiên của cô là một con chó Cát nhỏ, mềm mại, đáng yêu có thể ôm trong tay.
⬅ Trước Tiếp ➡