Nhưng một người đàn ông như Hoắc Bắc Thần sao lại đặt cái tên này cho con chó cưng của mình chứ?
Bỏ đi, lão đại có thể trở thành lão đại thì chung quy có chỗ kỳ lạ. Huống hồ, anh còn nhiều chỗ kỳ lạ lắm!
Ninh Mông không nghĩ nữa, cô hỏi: “Nó ở đâu?”
Tề Sam đưa thức ăn cho chó trong tay cho cô rồi dẫn cô ra vườn sau: "Tiểu Điềm Điềm sống ở đây, bình thường tôi cho nó ăn, sau này tôi giao nó lại cho cô"
Ninh Mông nhìn túi thức ăn lớn cho chó trong tay, cảm thấy hơi bất thường.
Lúc này, đột nhiên Tề Sam lùi ra sau một bước, gọi to: “Tiểu Điềm Điềm, ăn cơm thôi!”
Ngay khi vừa nói xong, đột nhiên một cái bóng lớn từ xa chạy đến.
Ninh Mông nhìn thấy một con vật khổng lồ hung dữ, cao bằng cô, chiều dài bằng với một người, cả người đen sì đang chạy về phía cô thì cô sợ tới mức chân mềm nhũn!
Trong lòng cô có một vạn chữ đm nhảy lên!
Ai đến nói cho cô biết, tại sao con chó cưng tên Tiểu Điềm Điềm lại là một con chó ngao Tây Tạng hả?
Tề Sam đứng ở một bên khoanh hai tay trước ngực xem trò hay.
Con chó ngao này hung dữ lạ thường, ngoài lão đại ra thì cũng chỉ người hay cho nó ăn như anh ta có thể lại gần thôi.
Một lần, ban đêm có một tên trộm lẻn vào liền bị nó trực tiếp cắn đứt một chân!
Nhưng Tiểu Điềm Điềm được huấn luyện rất tốt, mặc dù hung dữ nhưng bình thường rất ít khi cắn người.
Vì thế bây giờ, để nó dọa người phụ nữ này, xem cô làm thế nào còn oán giận người được?
Nghĩ đến dáng vẻ Ninh Mông ngã lộn xuống đất rồi khóc thét lên thì Tề Sam nở nụ cười đắc ý.
Tề Sam đáng thương.
Ninh Mông bị dọa sợ.
Cô thấy con chó kia tiến đến càng ngày càng gần rồi trực tiếp nhào đến trước mặt cô, ngay sau đó cắn một cái vào. . . ống tay áo của cô!
Sau đó nó vụng về lắc đầu, trong miệng còn sủa "gâu gâu".
Ninh Mông: “?”
Con chó ngao Tây Tạng to lớn này đang làm nũng với cô hả?
Cô nuốt nước bọt, từ từ đưa tay ra nhẹ nhàng sờ đầu nó.
Chó ngao Tây Tạng bị sờ hai lần thì nằm hẳn xuống, ngoan ngoãn ngẩng đầu, vẫy đuôi lấy lòng.
Ninh Mông: . . .
Thấy nó không cắn người, Ninh Mông thả lỏng, cô vuốt ve lưng nó một cái rồi khâm phục nói: "Ngay cả một con chó săn Tây Tạng hung dữ như vậy cũng có thể thuần hóa thành một chú mèo nhỏ, nam thần thật lợi hại!"
Cô quay đầu lại thì thấy nét mặt như bị táo bón của Tề Sam.
Anh ta sợ hãi, giận dữ hét lên: "Đồ đàn bà ngốc nghếch, cô làm gì Tiểu Điềm Điềm vậy?"
Ninh Mông: “?”
Cô còn chưa kịp lên tiếng thì chú chó bên cạnh thay đổi dáng vẻ tinh ranh vừa rồi, nhảy về phía trước, trực tiếp đè Tề Sam xuống đất.
Chân trước của nó giữ vai Tề Sam, nó há miệng rộng và gầm gừ: "Gâu!"
Hơi thở vừa nóng vừa tanh phả vào mặt Tề Sam, sắc mặt anh ta tái nhợt: "Tiểu Điềm Điềm! Là tao đây!"
"Gâu!"
Con chó không nhúc nhích, nó xoay người rồi đặt mông ngồi lên mặt Tề Sam, vẫy đuôi với Ninh Mông giống như là đang đợi cô khen ngợi.
Ninh Mông: “??”
Cô có cảm giác con chó này đang giúp cô trả thù, vì vậy cô thử hô lên: "Tiểu Điềm Điềm, thả anh ta ra."
Con chó nâng cái mông lên.
Tề Sam nhất thời mừng đến phát khóc, nhưng còn chưa kịp mở miệng đã nghe thấy Ninh Mông nói: "Nằm xuống."
Cái mông to lại đè xuống.
Tề Sam: . . .
"Đứng lên."
Tề Sam lại được thấy mặt trời lần nữa.
"Nằm xuống."
Tề Sam muốn khóc tới nơi.