Vào Dục Tông Học Yêu Đương
Chương 22: Khảo hạch
⬅ Trước Tiếp ➡
o O o
Tới ngày khảo hạch, Trình Như Phong cầm thẻ của mình vào trường thi.
Nàng cũng coi như là hiểu được vì sao bọn họ còn muốn thêm phần thi đợt đầu.
Nhiều người như thế, nếu có đủ khả năng chi trả phí báo danh là có thể tới dự thi, nếu không thiết lập vòng loại, thì đến lúc đó dược liệu luyện thất bại có thể là đếm không hết.
Trong trường thi lập trận pháp không gian, so với bên ngoài thoạt nhìn rộng khoáng hơn nhiều.
Mấy ngàn người ùa vào, vừa vào cửa là tự phân ra, đi vào phòng thi của mình, không hề chen chúc.
Hội Đan Sư chủ trì cuộc thi này đã mấy ngàn năm, toàn bộ quá trình rất suôn sẻ.
Trình Như Phong đối chiếu số trên thẻ thi tìm được vị trí của mình, ngồi xuống không bao lâu, thì đề thi đã được phát xuống.
Quả nhiên rất khó.
Nhưng cũng không tính là đặc biệt, chỉ là yêu cầu thí sinh có nền tảng vững chắc.
Có thể thấy được Tiêu trưởng lão kỳ thật cho dù là nghiêm khắc, nhưng trong lòng lại hiểu rõ, xét cho cùng, cuộc thi này dành cho những người trong thiên hạ có chí khao khát trở thành Đan sư, chứ không phải chọn đồ đệ cho mình.
Trình Như Phong đã có chuẩn bị từ trước, không có hoảng hốt, bình tĩnh trả lời câu hỏi.
Tóm lại là tận lực làm hết sức mình.
Không ngờ tới, qua hai ngày sau công bố thành tích vòng loại, nàng thế nhưng cũng qua, tuy rằng là gần áp cuối, nhưng dù sao qua được là có thể tiến vào giai đoạn luyện đan.
Phần thi này cũng khác với Tây Doanh Châu, không phải do thí sinh tự mình quyết định luyện đan gì, mà là mỗi một phẩm đều chỉ định một loại đan dược, cũng chỉ có thể luyện một lần.
Nếu như họ không biết luyện đan này, thì chỉ có thể chọn các cấp bậc khác.
Có điều, Trình Như Phong nhìn lướt qua, kỳ thật cũng không có đan dược đặc biệt gì, tương đối mà nói đều là phổ biến.
Nàng vốn đã từng thi đậu ngũ phẩm, ở chỗ này vẫn là Ngưng Nguyên Đan. Nàng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là chọn cái này.
Đan lô cũng là thống nhất do Hội Đan Sư cung cấp, tự mang Tụ Hỏa Trận, không có dị hỏa hoặc là chân hỏa của bản thân, có thể trực tiếp dùng.
Trình Như Phong đương nhiên không dám dùng Phẫn Tâm Dục Hỏa, thành thật làm từng bước, bắt đầu bỏ dược liệu vào lò luyện đan để tinh luyện.
Không bao lâu đan được luyện thành, vừa mở nắp lò ra đã ngửi thấy mùi hương của đan tỏa khắp cả phòng, chín viên Ngưng Nguyên Đan xanh biếc sáng bóng nằm ở trong lò, trong đó có ba viên mặt trên hiện lên đan vân.
Nàng thở phào ra, dạo gần đây rất nhiều chuyện, cũng may Đan đạo không có lùi bước, xem như phát huy bình thường.
Nàng bỏ đan dược vào bình ngọc do Hội Đan Sư phát, đi ra ngoài nộp lên.
Khảo hạch lần này vốn là nói có ba vị trưởng lão cùng cho điểm, nhưng trên thực tế phụ trách nghiệm đan chỉ có chấp sự phía dưới, huống chi nhiều người như thế, cũng không có khả năng toàn bộ đều do trưởng lão tới nghiệm, trừ phi là nhóm chấp sự có tranh luận, hoặc là có chuyện gì khác khiến cho các trưởng lão chú ý đến.
Rốt cuộc nơi này là khảo hạch các Đan sư còn chưa có phẩm cấp, không phải thi tiến giai, đều là ở trình độ trung hạ cấp, nhóm chấp sự ít nhất cũng là Đan sư thất bát phẩm, nghiệm đan hoàn toàn đúng quy cách.
Mỗi kỳ khảo hạch Đan sư đều sẽ xuất hiện một ít nhân tài ưu tú, đan dược có đan vân cũng hoàn toàn không hiếm thấy, lần này Trình Như Phong cũng không dẫn đến oanh động gì, huống chi nàng luyện chỉ là đan dược ngũ phẩm mà thôi, ở trong Hội Đan Sư căn bản không tính là gì.
Chấp sự phụ trách bình cái “Ngũ phẩm thượng”, làm ký lục cho nàng, kêu nàng đi về trước, chờ khi công bố thành tích, sẽ thống nhất cùng đăng ký và lĩnh chứng nhận tư cách Đan sư.
Trình Như Phong nói cảm tạ rồi đi ra ngoài.
Bạch gia huynh đệ chờ ở bên ngoài lập tức đến đón.
“Sao rồi?” Bạch Ánh Sơn hỏi.
Trình Như Phong giơ tay làm cái “OK”, cười nói: “Ngũ phẩm, ổn thỏa."
Ở chung với Trình Như Phong lâu như thế, Bạch Ánh Sơn đương nhiên biết ý tứ của động tác này, cũng vui vẻ nói: “Ta biết nàng nhất định có thể làm được mà! Tứ Nương của chúng ta giỏi nhất. Lát nữa quay về chúng ta phải ăn mừng mới được!”
Trình Như Phong gật đầu, còn chưa đáp lại, thì nghe bên cạnh có người cười nhạo một tiếng, “Cũng không nhìn xem nơi này là nơi nào, chỉ là một cái ngũ phẩm nho nhỏ, còn không biết xấu hổ chúc mừng gì."
Trình Như Phong quay đầu lại nhìn xem.
Đó là một nữ tu, mặc một bộ váy màu xanh, trang điểm thật sự mộc mạc, biểu tình lại thập phần ngạo mạn, nâng cằm, liếc mắt đánh giá Trình Như Phong.
Hiện tại tụ tập ở chỗ này, hầu như đều là người nhà chờ thí sinh bên trong đi ra. Người này chắc cũng vậy.
Trình Như Phong cũng không quen biết nàng ấy, vốn dĩ vô cùng vui mừng, lại bị người xa lạ này dội một thau nước lạnh, tuy rằng không đến nỗi tức giận, nhưng cũng có chút mất hứng.
Có điều nàng cũng không muốn vì loại chuyện nhỏ này mà phát sinh xung đột với người ta, liền chủ động bám lấy cánh tay Bạch Ký Lam đang nhíu mày, nói: “Ta có chút mệt mỏi, chúng ta đi về trước đi."
Luyện đan là việc hao tâm tổn sức, huống chi lại là khảo hạch, áp lực khẳng định lớn hơn nữa.
Trình Như Phong vừa nói xong, Bạch Ký Lam cũng lập tức không rảnh lo so đo cái khác, nắm tay nàng, gật đầu.
“Xe ngựa ở bên kia.” Bạch Ánh Sơn đương nhiên cũng không có ý kiến, giành trước một bước, dẫn bọn họ đi ra ngoài.
Trong thành Đan Đô không thể ngự kiếm bay, bọn họ cũng là lo lắng Trình Như Phong thi xong sẽ mệt, đã chuẩn bị xe ngựa từ sớm, lúc này hai huynh đệ một trái một phải che chở nàng rời khỏi đám người lên xe ngựa.
Bọn họ không đáp trả, nữ tu lúc nãy cũng có chút mất mặt, hơi híp mắt nhìn bóng dáng bọn họ biến mất, sau đó khinh miệt hừ một tiếng, “Chỉ là một ngũ phẩm nho nhỏ, ngọc bài còn chưa có được, ngạo mạn gì chứ.”
Chung quanh thế nhưng cũng có một ít người cười nhạo phụ họa, có một nữ tu mặc áo xanh kéo cánh tay nàng ấy, kêu nàng ấy nói ít vài câu.
Kỳ thật Trình Như Phong tính ngạo mạn gì đâu?
Có một số đệ tử đại tộc đại tông môn thế gia, chẳng những trực tiếp chạy xe tới cửa, mà còn xua đuổi những người khác rời đi.
Chỉ là huynh đệ Bạch gia quả thật quá gây chú ý.
Cho dù đây là đại lục Vân Lan, nhân vật như Bạch Ký Lam cũng là rất ít thấy, hơn nữa cộng thêm Bạch Ánh Sơn, đó chính là mị lực tăng gấp bội.
Hai huynh đệ đứng ở kia, liền hấp dẫn ánh mắt mọi người chung quanh, đặc biệt là những nữ tu.
Bọn họ vẫn luôn ở chỗ này chờ Trình Như Phong ra, trong lúc đó cũng có không ít người đi đến gần làm quen.
Nhưng Bạch Ký Lam lạnh như băng, căn bản khinh thường không thèm nhìn đến.
Bạch Ánh Sơn còn ngẫu nhiên tiếp vài lời, cũng là nhìn dịu dàng ôn hòa, kỳ thật rụt rè xa cách, không dễ tiếp cận.
Kết quả khi Trình Như Phong vừa ra, hai người lập tức liền thay đổi thái độ.
Bạch Ánh Sơn ân cần chu đáo thì không cần nói, cả Bạch Ký Lam cũng thay lãnh ngạo thành nhu tình tràn đầy trong ánh mắt, trước công chúng trực tiếp cùng Trình Như Phong lôi lôi kéo kéo.
Nếu Trình Như Phong là tiểu thư đại gia thiên chi kiêu nữ thì cũng thôi, nhưng nhìn như thế nào thì cũng bất quá chỉ là như thế.
Diện mạo thanh lệ, tu vi chỉ là Kim Đan, cái tên cũng chưa nghe đến bao giờ, khảo hạch thì chỉ có được ngũ phẩm.
Bằng cái gì chứ?
Chỉ châm chọc vài câu như vậy, đã xem như bọn họ có hàm dưỡng rồi.
(*) Hàm dưỡng bao gồm tu dưỡng, biết kềm chế, tiết chế bản thân.
°°°° hết Q5-C22°°°
⬅ Trước Tiếp ➡