o O o
Trình Như Phong tỉnh lại từ trong lòng ngực Khuê Túc, nàng không mở mắt ra, mà cọ cọ lên cần cổ của hắn, lầu bầu nói: “Lúc nào thì ngươi mới có thêm chút thịt vậy?"
Hắn quá gầy, xương sườn lộ ra, ôm không thoải mái.
Khuê Túc vừa tức giận vừa buồn cười, nhéo mặt nàng hôn một cái: “Vậy thì phải xem nàng lúc nào chữa khỏi cho ta.”
Trình Như Phong: ...
Ha ha.
Không bằng trông cậy vào nàng Hóa Thần trước đi?
Hai người ôm ấp không bao lâu, thì có thị vệ tiến vào nói Tiêu Chỉ muốn gặp nàng.
Không cần phải nói, khẳng định là biết việc Dương chân quân đã tiến giai.
Trình Như Phong không dám kéo dài, mau mau đứng dậy mặc quần áo rửa mặt, đi gặp Tiêu Chỉ.
Dương chân quân quả nhiên cũng bị gọi đến, Tiêu Chỉ đã kiểm tra cho y xong rồi, đang ngồi ở nơi đó như đang suy nghĩ cái gì.
Trình Như Phong tiến lên hành lễ: “Sư phụ."
Tiêu Chỉ nâng mí mắt lên liếc nàng một cái, trong ánh mắt kia có sự ghét bỏ......
Hắn cho nàng một đám lô đỉnh, kết quả đám lô đỉnh một người tiếp một người tiến giai, mà chính nàng cũng không thể nói không có tiến triển đi, hiện giờ nàng đã là Kim Đan tầng thứ tư rồi, đặt ở trên người người bình thường, đã là tốc độ nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.
Nhưng Tiêu Chỉ vốn là có chút vội vàng, lại đối với nàng chờ mong quá cao, hơn nữa tiến độ của đám lô đỉnh ..... Cho nên rất bất mãn với Trình Như Phong.
Hắn cũng không nghĩ lại xem, bọn thị vệ làm lô đỉnh kia trên cơ bản đều là bị kẹt rất nhiều năm, lúc trước tuy rằng không có đột phá, nhưng mà nhiều năm như vậy vẫn luôn tích lũy ở đó.
Cho dù Trình Như Phong tu hành không ngừng một khắc nào, thì cũng bất quá mới mấy tháng mà thôi, há có thể quơ đũa cả nắm?
Nhưng Trình Như Phong cũng không dám cãi lại, ngoan ngoãn đứng ở nơi đó chờ Tiêu Chỉ lên tiếng dạy bảo.
Nàng thật đúng là sợ Tiêu Chỉ sẽ nhốt nàng lại tìm người rót tinh, loại chuyện biếи ŧɦái này hắn lại không phải làm không được.
Lúc Tiêu Chỉ dùng linh lực kiểm tra thân thể của nàng, nàng căng thẳng đến mức lòng bàn tay đều chảy mồ hôi.
Cập Thời Hành Lạc Đồ và Thiên Hương Đằng đều là dị thường, chỉ cần một cái nào đó bị phát hiện, hậu quả đều không dám tưởng tượng
“Sợ đến như thế à?” Một bàn tay của Tiêu Chỉ đặt trên cổ tay của nàng, hơn rũ mắt, nhìn như không chút để ý, lên tiếng hỏi nàng.
“Đúng vậy.” Trình Như Phong thành thật thừa nhận: “Đồ nhi phụ lòng của sư phụ."
“Ngươi nếu biết....." Tiêu Chỉ nói đến một nửa, thì dừng lại.
Nếu biết, thì như thế nào?
Càng nỗ lực song tu hơn?
Trừ bỏ thời gian học tập luyện đan và hầu hạ hắn ra, thì hầu như thời gian còn lại đều là ở trên người nam nhân.
Lấy tu vi của nàng, mỗi ngày thải bổ như vậy cũng đã xem đến giới hạn rồi, dù sao cũng là vì tu hành, giao hợp không phải là mục đích, nàng cũng phải đem dương khí và linh lực đã hấp thu tiêu hóa thành của mình.
Nếu luyện hóa không hết, cho dù có nhiều thêm nữa cũng vô ích.
Huống chi
Nếu như là muốn nàng bỏ ra nhiều thời gian và tinh lực hơn ở trên người các nam nhân, hoặc là đi thải bổ các nam nhân có tu vi cao nhiều hơn một chút...... Tiêu Chỉ trong lòng lại cảm thấy hơi khó chịu.
Hắn hừ một tiếng, kiểm tra xong, dùng khăn tay lau tay, lại ghét bỏ mà ném khăn tay cho nàng: “Lau mồ hôi, ta đâu có làm gì ngươi."
Thoạt nhìn là không có phát hiện cái gì. Trình Như Phong thở dài nhẹ nhõm một hơi, tiếp nhận khăn tay, lau mồ hôi, làm dơ khăn tay của hắn cũng không thể trả lại cho nên nàng cẩn thận cất đi.
Tiêu Chỉ nhìn thấy động tác nhỏ này của nàng, nhất thời cũng chưa nói cái gì, trong lòng lại đang suy nghĩ.
Thể chất thuần âm của nàng giúp cho nàng có thể hấp thu dương khí nhanh hơn, đồng thời sự lĩnh ngộ cùng với kỹ năng của công pháp song tu có thể giúp nàng ép tinh càng có hiệu suất hơn, lúc song tu âm dương giao hòa quả thật có thể mang lại lợi ích cho nam nhân ......
Nhưng vẫn là không thể giải thích Dương thị vệ vì sao đột nhiên tiến giai.
Nếu như chỉ có một người có thể nói là trùng hợp, nhưng đã là người thứ hai rồi.
Hơn nữa những người khác tuy rằng không có rõ ràng như thế, nhưng cũng là đều có tiến bộ khác nhau.
Rõ ràng đều đã là những người không có hy vọng đột phá trong việc tu hành, mới được lựa chọn đi làm lô đỉnh, hiện giờ lại có biến hóa như vậy.
Ai ai cũng tràn đầy năng lượng, giống như là phát xuân lần thứ hai.
Kỳ thật trên thực tế, từ sau khi người thị vệ đầu tiên tiến giai, Tiêu Chỉ liền dùng một nhóm người khác làm “tổ đối chiếu”, nhưng bên kia cũng không có tin tức tốt gì.
Cho nên, cũng không phải bởi vì song tu, mà chính là bởi vì nữ nhân trước mặt.
Có lẽ, cũng giống như ngộ tính trong việc tu hành, giống như cơ duyên và vận khí đều mờ mịt vô thường, thể chất và thiên phú cũng chính là như thế không nói đạo lý. Không thể giải thích, cũng không thể phục chế.
Tựa như huân hương trên người nàng, rõ ràng là phương pháp phối hương giống nhau, hắn để cho người khác dùng, mùi hương cũng rất giống, nhưng chỉ có u hương được kích phát ra khi nàng giao hợp, mới hữu hiệu nhất đối với hắn.
Một nữ nhân như vậy, lúc trước hắn thu nàng làm đồ đệ, đương nhiên là vì Phẫn Tâm Dục Hỏa, mà bây giờ, lại cảm thấy chỗ tốt hình như còn nhiều hơn so với trong dự đoán.
Đương nhiên, lúc khiến người khó chịu cũng nhiều thêm.
So sánh với nhau thì vẫn là bực tức càng nhiều.
Tiêu Chỉ hừ một tiếng: “Cút"
Trình Như Phong cũng không biết hắn kỳ thật suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ ngừng ở lúc ban đầu “Thị vệ tiến giai nàng không tiến giai, Tiêu Chỉ khẳng định phải tức giận”, lúc này thấy hắn quả nhiên tức giận, cũng hoàn toàn không có ngoài ý muốn, mau lẹ hành lễ lui ra ngoài.
Tiêu Chỉ ngược lại càng tức giận, quăng mạnh cái ly trà xuống đất, hạ lệnh không cho nàng bước ra khỏi cửa một bước. Lại hạ lệnh phong khẩu, phàm là những việc có quan hệ với nàng, không được tiết lộ ra ngoài nửa câu.
Trình Như Phong: ......
Vị sư phụ này thật sự đã điên rồi ư?
Khuê Túc kêu người lấy quần áo tới cho Trình Như Phong thay bởi vì váy của nàng bị nước trà bắn lên ướt một mảng, một bên nói: “Công tử là vì tốt cho nàng. Nếu tin tức bị lộ ra ngoài, người mà nàng thải bổ đều có thể tiến giai, vậy thì ngược lại nếu như thải bổ nàng thì sao? Nàng thử ngẫm lại, sẽ có bao nhiêu người điên cuồng vì việc này?”
Từ lúc trước Trình Như Phong đã có nghe được gì mà “Song tu có thể tiến giai”, nàng vẫn luôn sợ hãi điều này.
Ban đầu nàng cảm thấy chỉ là sự trùng hợp, sau lại nghĩ, đại khái cũng có thể là do Thiên Hương Đằng.
Cho dù nàng có kêu Thiên Hương Đằng khiêm tốn một chút, nhưng nó là linh sủng bổn mạng của nàng, được dưỡng ở trong cơ thể nàng, ăn uống no đủ cũng sẽ phản hồi đến trên người nàng, thể chất của nàng, thể dịch của nàng, mùi hương của nàng, hơi thở của nàng....…
Mèo rừng cũng liều mình không sợ nguy cơ bị phát hiện cùng lại đây cọ cọ một chút, huống chi là các nam nhân thân cận mỗi ngày?
Như thế nào đi nữa thì đều có thể dính chút lợi lộc.
Nhưng người khác không biết, hoặc là nói, vạn nhất thực sự có người biết, tình cảnh của nàng chỉ biết càng thêm nguy hiểm.
Cho nên về phương diện nào đó mà nói, Tiêu Chỉ cấm túc nàng, đích thực cũng coi như là bảo hộ.
Chỉ là trong lòng nàng vẫn là khó chịu, nhỏ giọng lầu bầu nói: “..... Nếu không phải...… Bọn ta có cuộc sống sinh hoạt của mình ..... Vốn dĩ cũng không có ai biết....”
Tuy rằng.......
Cũng là do nàng quá lỗ mãng tự đưa mình đến tay Tiêu Chỉ.....
Nhưng nếu Tiêu Chỉ là một người tốt, thì sao có thể làm ra những việc này?
Khuê Túc lại nói: “Nếu không phải công tử, thì một Lãnh lục gì đó cũng đã muốn mạng các người rồi.”
Trình Như Phong tức khắc bị nghẹn họng.
Đúng vậy, nếu không có Tiêu Chỉ, nàng đã trở thành bia đỡ đạn cho việc của Ngụy Hi ở Tàng Thư Các.
Thân phận đan sư ngũ phẩm, ở hội Đan sư không tính là gì cả.
Nha hoàn gì đó, hay Chấp sự nào đó, tùy tiện một người mà ngay cả cái tên nàng cũng không nhớ kỹ đều có thể bóp chết nàng.
Tóm lại, vẫn là câu nói kia, ở thế giới này, tu vi thấp chính là không có nhân quyền.
Trình Như Phong hừ một tiếng, cởi bỏ váy cũng không thay cái mới, trực tiếp nhào vào trong lòng ngực Tiêu Mẫn vừa mới đưa quần áo lại đây.
“Ca ca tốt, người ta bị sư phụ phạt cấm túc, thật đáng thương mà, cần có dư.ơng vật lớn an ủi một chút......”
Tiêu Mẫn đương nhiên sẽ không cự tuyệt, một tay ôm nàng, một tay cởi bỏ đai lưng, móc dư.ơng vật ra nhét vào trong tay nàng.
Khuê Túc: .....
Muốn dư.ơng vật lớn, hắn cũng có, còn không phải ở bên cạnh nàng sao? Sao phải bỏ gần tìm xa.
Hắn bất quá là nói lời thật, nàng còn trách móc ư?
Có điều ngẫm lại, từ sau ngày cảnh cáo nàng đừng câu dẫn công tử, thái độ của nàng đối với hắn, có phải đã thay đổi rồi hay không?
Trước kia trừ bỏ ở trên giường kêu bậy kêu bạ ra, xuống giường thì một câu thống lĩnh hai câu đại nhân, hơn phân nửa có việc đều xử theo phép công, kính cẩn xa cách thậm chí còn có chút đề phòng.
Bây giờ thế mà còn biết giận dỗi với hắn.
Chậc chậc, Khuê Túc nghiến răng, nhìn Trình Như Phong đã cong lưng ngậm lấy côn ŧᏂịŧ của Tiêu Mẫn.
Chiếc váy bị ướt đã ném sang một bên, khi nàng cúi người khom lưng
chiếc áo màu hồng cánh sen không đủ dài chỉ có thể nửa che nửa lộ cặp mông tròn trịa và một đôi chân trần trắng nõn thon dài, thật là càng hấp dẫn hơn.
Khuê Túc đi qua, nhéo mông nàng một cái.
Trình Như Phong đang liếʍ qυყ đầυ của Tiêu Mẫn, ngoái đầu liếc hắn, tức giận thì tức giận đó nhưng nàng cũng không kháng cự, ngược lại hơi tách chân ra, tiện cho động tác của hắn.
Nàng không vui là bởi vì tình cảnh của mình, cũng sẽ không bởi vì một câu nói của hắn mà giận chó đánh mèo.
Huống chi dù sao nàng cũng phải song tu thải bổ, hà tất gì mà buông tha Khuê Túc người có tu vi cao nhất ở đây?
Ngón tay của Khuê Túc di chuyển trên mông nàng, rồi đi về phía trước nhẹ nhàng trêu chọc cánh hoa của nàng, trêu đùa đến thân thể nàng nhũn ra, khiến cho tiết tấu phun nuốt côn ŧᏂịŧ của Tiêu Mẫn có chút không ổn định.
Tiêu Mẫn không khỏi liếc Khuê Túc, vừa bất mãn vừa bất đắc dĩ.
Khuê Túc coi như không nhìn thấy, cúi người xuống dịu dàng hôn lưng Trình Như Phong, ngậm lấy vành tai của nàng, liếʍ láp một hồi, rồi cứ như vậy dán ở bên tai nàng nhẹ giọng nói: “Ta có tìm người hỏi thăm, trong số đám người xác định đã chết bởi ma khí bùng nổ ở Bảo Đài Sơn không có Tán tu họ Liễu.”
Trình Như Phong sửng sốt, trực tiếp phun côn ŧᏂịŧ của Tiêu Mẫn ra, xoay người nhìn hắn, vừa kinh ngạc vừa vui mừng hỏi: “Thật sao?"
“Ừ.” Khuê Túc đáp lại bổ sung thêm, “Cũng không có nam nhân nào đẹp cả.”
Khuê Túc không có gặp qua liễu Phượng Ngâm, nhưng lúc trước Trình Như Phong có nói “Lớn lên quá xấu không ăn nổi” mọi người đều biết, huống chi nhìn Bạch Ánh Sơn, Mộng Ngư Tiều, Phương Lưu Vân xem, nên ai cũng biết tình nhân mà nàng thừa nhận điều đầu tiên phải có bộ dáng đẹp.
Mặc kệ vì sao không thể liên lạc được với Liễu Phượng Ngâm, nhưng ít nhất có thể xác định y không có chết ở nơi đó.
Trình Như Phong vui mừng nhảy lên ôm cổ Khuê Túc, hôn một cái vang dội lên trên mặt hắn: “Cảm ơn.”
Khuê Túc là tới chữa bệnh cũng được, thay Tiêu Chỉ giám sát nàng cũng được, việc đi hỏi thăm hoàn toàn không nằm trong phạm vi chức trách của hắn. Hắn chịu đi hỏi, Trình Như Phong đương nhiên cảm kích.
Khuê Túc cũng không ngại nàng vừa mới ngậm côn ŧᏂịŧ của Tiêu Mẫn, tay giữ chặt gáy nàng, hôn môi nàng.
Tiêu Mẫn được làm tới giữa chừng bị bỏ rơi sang một bên, đứng nhìn hai người hôn thật say đắm, gân xanh nơi thái dương như muốn nổ tung.
Lần đầu tiên khi Khuê Túc làm Trình Như Phong, y cũng ở bên cạnh, y còn nhớ rõ thái độ lúc ấy của Khuê Túc gì mà “Được công tử ra lệnh mới đến” “Ngựa chết coi như ngựa sống chữa trị" “Không hiểu các ngươi vì sao trầm mê loại chuyện này” .....
Kết quả bây giờ đều biết dùng thủ đoạn đi tranh sủng.
Quả thực đê tiện!
°°°° hết Q6, C23°°°°