Vào Dục Tông Học Yêu Đương
Chương 24: Lăn trở về đi.
⬅ Trước Tiếp ➡
o O o
Lúc trước Trình Như Phong muốn Vô Cực Tụ Hồn Đan, là vì Thương Ngô.
Nhưng thật ra, là vì Mặc Uyên.
Trí nhớ của Thương Ngô còn chưa khôi phục, thì rất khó tìm được Mặc Uyên.
Tuy rằng nói Mặc Uyên cướp muốn thu nhận Trình Như Phong làm đệ tử là ghen với Thương Ngô, kỳ thật cũng chưa từng dạy nàng cái gì, nhưng ban đầu, là Mặc Uyên cứu nàng từ trong tay Mạc Như Hải. Bằng không Trình Như Phong có khả năng vừa mới lên Trúc Cơ thì đã chết rồi.
Qua mấy ngày sau, sau khi nàng xác định có thể tự do chi phối viên Vô Cực Tụ Hồn Đan, Trình Như Phong liền truyền tin cho Thương Ngô.
Thương Ngô và Thần Huy đã tách ra, lúc này hắn còn đi theo Trác Chân Quân làm khách ở Vạn Kiếm Sơn Trang.
Chuyện Trình Như Phong bái Tiêu Chỉ làm sư phụ cũng đã nói qua với Thương Ngô từ sớm, hắn cũng không có ý kiến, thậm chí bản thân cũng đã từng nhắc Trình Như Phong nên bái thêm một sư phụ am hiểu đan đạo, hắn không giỏi về đan trái lại sẽ chậm trễ thiên phú của nàng.
Tuy rằng sau đó bái thêm sư phụ, có chút nội tình khiến người nghẹn khuất, nhưng Thương Ngô vẫn cổ vũ Trình Như Phong mặc kệ như thế nào phải học tập cho tốt trước đã, còn những chuyện khác, mọi người từ từ nghĩ cách sau.
Lúc này biết Tiêu Chỉ thật sự đưa Vô Cực Tụ Hồn Đan đan dược trân quý như thế cho Trình Như Phong, Thương Ngô cũng thực ngoài ý muốn, nhưng biết nàng ở phủ Tiên Quân, trên bùa truyền tin cũng không tiện nói nhiều, chỉ nói chờ sau khi đại hội phẩm kiếm ở Vạn Kiếm Sơn Trang kết thúc, hắn sẽ tới tìm Trình Như Phong, gặp mặt nói sau.
Đại hội phẩm kiếm ở Vạn Kiếm Sơn Trang rất có tiếng, mười năm một lần, chẳng những có bảo kiếm do Vạn Kiếm Sơn Trang đúc, cũng hoan nghênh các tu sĩ mang theo thần binh lợi khí đến tham dự, mọi người cùng nhau đánh giá giao lưu, cũng sẽ có người có uy tín có chuyên môn chọn ra thiên hạ danh kiếm phổ.
Đối với Vạn Kiếm Sơn Trang, bản thân chính là môn phái đúc kiếm nổi tiếng thiên hạ, mở đại hội như thế này đương nhiên là vì lợi ích trong việc sản xuất và buôn bán mà thôi.
Mà các tu sĩ khác, có người thích khiêm tốn không lộ tài, nhưng cũng có người thích làm nổi bật, thật giống như trong phim Tây Du Ký, yêu quái muốn đoạt lấy binh khí áo cà sa của mấy thầy trò, cũng phải làm “Đại hội Phật y hay Đinh Ba yến”, hô bạn gọi bè khoe khoang, huống chi “Thiên hạ danh kiếm phổ” rất có tiếng tăm?
Có điều Thương Ngô không phải đơn thuần muốn xem náo nhiệt, mà là bản thể của Mặc Uyên là linh kiếm thượng cổ, nói không chừng có thể ở trên đại hội phẩm kiếm này nghe được một ít tinh tức thì sao?
Dù sao bên phía Trình Như Phong cũng không gấp, nếu bỏ lỡ đại hội phẩm kiếm thì phải đợi mười năm.
Đừng nói là Thương Ngô, ngay cả Trình Như Phong cũng muốn đi.
Nếu như hiện giờ xuất phát, thì cũng còn có thể kịp.
Nhưng, nàng tự ngẫm lại, nàng còn bị cấm túc ấy chứ.
Tiêu Chỉ đã nói nàng không được ra khỏi cửa viện một bước, nhưng ngược lại cũng không trễ nải việc hắn coi nàng như huân hương mà dùng.
Chỉ là, đêm nay, nhìn Trình Như Phong kiều mị thừa hoan ở dưới thân thị vệ, Tiêu Chỉ lại có chút bực bội khó hiểu.
“Hôm nay ngươi nhận được tin tức từ bên ngoài?” Tiêu Chỉ đột nhiên hỏi.
Trình Như Phong đang bị ch.ịch đến ý loạn thần mê, thình lình nghe hắn hỏi chính sự, không khỏi giật mình, trong tiểu huyệt cũng bỗng nhiên co rụt lại, kẹp đến nam nhân trên người kêu lên một tiếng, hầu như muốn trực tiếp bắn ra.
Tiêu Chỉ không khỏi càng không vui thêm vài phần: “Chột dạ cái gì?”
“Không phải……… Chỉ là….……cái thời điểm này…” Cả người nàng đều ửng hồng bởi tìиɧ ɖu͙©, động tác thị vệ lại gấp, ngay cả nói chuyện bình thường nàng cũng đều mang theo tiếng thở dốc, huống chi là đột nhiên bị hỏi?
Nàng lấy lại bình tĩnh, mới tận lực bình thản nói: “Chính là chuyện Vô Cực Tụ Hồn Đan lúc trước, đồ nhi vốn muốn mua, là vì muốn đưa cho sư phụ ....” Nàng nhìn thấy ánh mắt của Tiêu Chỉ hơi trầm xuống, Trình Như Phong nhanh chóng sửa miệng: “Đồ nhi là nói, sư phụ đầu tiên của đồ nhi.”
Quan hệ cá nhân của Trình Như Phong, về điểm này Tiêu Chỉ đã sớm điều tra rõ ràng, đương nhiên biết Thương Ngô, cũng biết thời điểm bọn họ ở Đan Đô không ít lần tìm thầy trị bệnh hỏi dược.
Lúc hắn muốn thu Trình Như Phong làm đồ đệ, thì biết nàng có sư phụ, lúc ấy kỳ thật không sao cả, hắn muốn chỉ là Phẫn Tâm Dục Hỏa, cũng không quá coi trọng nàng, có cái danh phận thầy trò là được.
Thậm chí còn có thể dùng những người này tới bắt chẹt Trình Như Phong.
Vô Cực Tụ Hồn Đan cũng là tự hắn đưa cho Trình Như Phong. Cho dù hắn hỉ nộ thất thường, cũng không có chuyện đồ tự mình đưa cho rồi thu hồi lại. Cho nàng, chính là của nàng, nàng xử trí như thế nào đều được.
Nhưng thấy nàng lấy đồ mình cho đi hiếu kính người khác, trong lòng hắn vẫn là khó chịu.
Có lòng kêu nàng cắt đứt hết tất cả quan hệ bên kia đi, nhưng có những liên lụy đó, nàng mới có thể làm được vẻ ngoài cung kính, nếu như không có, nàng còn không phải trực tiếp bay lên trời sao?
Mắt thấy sắc mặt Tiêu Chỉ càng ngày càng kém, Trình Như Phong nhanh giải thích: “Còn chưa có đưa cho hắn đâu, sư phụ - đồ nhi là nói Thương Ngô chân nhân, hiện giờ còn ở Vạn Kiếm Sơn Trang, hắn muốn chờ sau khi đại hội phẩm kiếm kết thúc mới gặp đồ nhi. Đến lúc đó đồ nhi luyện Ngũ Khí Dưỡng Thần Đan cho hắn.”
Nàng vốn dĩ là muốn đưa Vô Cực Tụ Hồn Đan cho Thương Ngô, nhưng hiện giờ Tiêu Chỉ không vui, chỉ có thể nói cái khác.
Nói thật tình huống của Thiên Minh mới cần đến Vô Cực Tụ Hồn Đan, còn Thương Ngô kỳ thật không có nghiêm trọng như vậy, thất phẩm Ngũ Khí Dưỡng Thần Đan cũng được rồi.
Nàng đã tìm được đan phương từ sớm, hiện tại tuy rằng luyện thất phẩm đan dược còn hơi miễn cưỡng, nhưng không phải còn một đoạn thời gian sao, một bên tu hành một bên luyện đan, cũng có thể luyện ra mấy viên phẩm chất tốt đúng không.
Coi như ngươi biết thức thời. Tiêu Chỉ nghĩ như thế, nhưng chỉ hừ một tiếng, nhắm mắt lại nghỉ ngơi, một lát sau, mới nhẹ nhàng hỏi:
“Đến lúc đó ta sẽ bắt mạch khám cho hắn."
Đây là đồng ý cho Thương Ngô tới, còn nguyện ý xem bệnh cho hắn?
Trình Như Phong vui mừng khôn xiết: “Vậy thì thật tốt quá, đa tạ sư phụ.”
Sự kinh ngạc vui mừng không chút giả bộ nào của nàng lại đâm vào mắt Tiêu Chỉ, thích sư phụ ban đầu như vậy sao?
Hắn cũng bị bệnh đấy, sao không thấy nàng giúp đỡ tìm thầy trị bệnh hỏi dược?
Trình Như Phong nếu là biết hắn suy nghĩ cái gì, đại khái là sẽ mắng hắn vô cớ gây rối.
Tiêu gia các ngươi là có Tiên Quân đấy, ngay cả đại môn cũng là trực tiếp lấy hai con giao long ra giữ cửa, nàng tính là thứ gì, có mặt mũi lớn thế nào mà có thể thay hắn tìm thầy trị bệnh hỏi dược?
Huống chi chính hắn đã là trần nhà của y thuật đan đạo rồi còn có thể đi hỏi ai?
Nhưng hắn không lên tiếng, Trình Như Phong cũng lười đến đi nghiền ngẫm tâm tình của hắn, có điều là thầy trò trên danh nghĩa, bảo trì mặt mũi cũng phải.
Hơn nữa, hắn cũng chưa kêu dừng, thị vệ song tu hôm nay còn đang ôm nàng ra sức làm việc, nàng một lòng hai dạ, nào còn có tâm tư hống nam nhân như ngày thường?
Kỳ thật thị vệ cũng có chút không vui, đang làm ngay lúc đạt được sảng khoái thì đột nhiên nữ nhân phân tâm đi nói chính sự với người khác thì có ai mà vui nổi chứ?
Chẳng qua là công tử hỏi chuyện, y cũng không dám làm gì đó mà thôi.
Y không khỏi nhớ tới mấy lời oán giận trách móc của Tiêu Mẫn về việc Khuê Túc đã dùng sự việc Bảo Đài Sơn để hấp dẫn lực chú ý của Trình Như Phong mấy ngày trước.
Cho nên nói Khuê thống lĩnh là tâm phúc của công tử ấy chứ, xem này....... Chậc chậc.
Lúc này Tiêu Chỉ không nói, thị vệ không thể không dùng nhiều chút công phu để kéo Trình Như Phong trở về. Côn ŧᏂịŧ dưới háng giống như là trường thương, lúc thì đυ.ng trái lúc thì chạm phải, lúc thì đâm lên trên lúc thì thọc xuống dưới, như ngọc nữ xoay người, lại giống hoa lê gật đầu, thủ đoạn tăng gấp bội.
Trình Như Phong bị y làm cho quên hết tất cả, xương cốt đều phải tê dại, trong cổ họng kiềm chế không được phát ra tiếng nức nở, cả người run rẩy, một lượng lớn xuân thủy phun thẳng ra, vậy mà bị làm tới triều xuy rồi.
Trình Như Phong biết thể chất của mình rất là mẫn cảm nhiều nước, cộng thêm được Thiên Hương Đằng cải tạo, không cần nói thêm nữa, thực dễ dàng là có thể đạt đến cao trào, nếu kɧoáı ©ảʍ đạt đến tột cùng, thì triều xuy cũng không phải là chuyện hiếm lạ.
Nhưng ở trước mặt Tiêu Chỉ, đây vẫn là lần đầu tiên.
Hơn nữa lại bị hắn nhìn như vậy, về mặt tinh thần Trình Như Phong đều có vài phần khẩn trương, làm thế nào thì cũng không có thoải mái phóng túng như lúc không có mặt hắn.
Mà hôm nay đầu tiên là bị cắt ngang giữa chừng, sau đó là kinh hỉ vì Tiêu Chỉ nguyện ý xem bệnh cho Thương Ngô, hơn nữa thị vệ lại dùng mọi cách khoe khoang như vậy, khiến cho nàng trực tiếp phun ra vào lúc này.
Xuân thủy tưới lên người thị vệ, mùi hương nồng đậm hơn so với bình thường, tràn ngập toàn bộ căn phòng.
Thị vệ cũng hơi giật mình, y trước kia cũng gặp qua Trình Như Phong triều xuy, nhưng mà phải đến ba bốn người thay phiên ra trận mới có thể làm đến nàng phun nước ra, hôm nay lại chỉ có một mình y.
Y không khỏi có điểm đắc ý, nhướng mày, e ngại Tiêu Chỉ nên không lên tiếng, yên lặng dùng khẩu hình nói: Ca ca lợi hại đi?
Trình Như Phong vừa mới cao trào, lúc này cả người đều là mềm nhũn, duỗi tay nhéo eo thị vệ một cái.
Bàn tay nhỏ trắng như tuyết, dán lên cơ bắp cường tráng cứng rắn như sắt, chỉ có vẻ yêu kiều dịu dàng vô lực, không giống như tức giận, ngược lại giống như làm nũng. Ít nhất Tiêu Chỉ là cảm thấy như thế.
Rất là chướng mắt.
Trong phòng treo mấy viên dạ minh châu, hai thân thể trần trụi dây dưa ở bên nhau dưới ánh sáng nhu hòa có một loại mỹ cảm kỳ dị.
Bản thân thị vệ còn chưa bắn ra, vẫn luôn duy trì động tác đẩy đưa với biên độ nhỏ, đôi nhũ phong đầy đặn nõn nà của nữ nhân nhấp nhô lay động theo động tác của y, lại bị y nắm trong tay chơi đùa, núm v.ú đỏ hồng và bầu ngực trắng nõn lồi ra từ kẽ tay thon dài của y, hai màu sắc đối lập rõ ràng hấp dẫn người chú ý. Hai chân nàng dang rộng ra, tiểu huyệt hồng hào trơn bóng phun nuốt côn ŧᏂịŧ của thị vệ, nơi giao hợp ướt dầm dề.
Mùi u hương nhàn nhạt lúc trước có thể làm hắn yên giấc, lúc này lại tựa hồ không có cái loại công hiệu đó, Tiêu Chỉ chỉ cảm thấy bực bội, căn bản ngủ không được.
“Lăn xa một chút.” Hắn cắn răng, lạnh lùng mệnh lệnh.
Thị vệ còn tưởng rằng Tiêu Chỉ để ý Trình Như Phong vừa mới phun nước ra, công tử vốn là có thói ở sạch ai cũng biết, bọn họ làm ngay trên bậc thềm trước giường công tử, thiếu chút nữa là phun lên trên giường rồi.
“A, đó không phải là nướ© ŧıểυ, chỉ là....... "
Thị vệ vội vàng muốn giải thích, nhưng Trình Như Phong bưng kín miệng y.
Tiêu Chỉ có phải là xử nam hay không thì nàng không biết, nhưng lý luận tri thức của hắn thì tuyệt đối đủ biết đó là cái gì.
Hiện giờ cũng không biết vì sao hắn tức giận, tùy tiện giải thích lung tung sẽ chỉ làm hắn càng tức thêm.
Loại thời điểm này, nghe theo lệnh là được.
Nàng nhỏ giọng đáp vâng một tiếng, rồi lôi thị vệ lên đi ra ngoài.
Sắp đi tới cửa, mới nghe Tiêu Chỉ nói: “Ta biểu ngươi trở về sao? Ở nơi đó.”
Trình Như Phong:.......
Được thôi.
Thị vệ cũng là đầy mặt bất đắc dĩ.
Y tưởng rằng đánh bại vài người dành được cơ hội một đêm độc chiếm Trình Như Phong, bây giờ y đã hối hận.
Lúc trước mấy người trực những đêm như thế này không có nói công tử vào lúc như thế này rất biết dằn vặt người.
Bọn họ đều là đi theo Tiêu Chỉ lão nhân, cũng biết hắn hỉ nộ vô thường đều là bởi vì không có lúc nào là không bị ốm đau tra tấn.
Nhưng...... y nhìn Trình Như Phong, lại cúi đầu nhìn xem đệ đệ nửa mềm nữa cứng của mình, y cũng không biết rốt cuộc ai đáng được đồng tình hơn.
Trình Như Phong cũng nhìn thoáng qua, cười rộ lên, một mặt ngẩng đầu lên hôn y, một mặt đã duỗi tay sờ lên côn ŧᏂịŧ của y, ở bên tai y thỏ thẻ hỏi: “...… Còn được không?"
Nam nhân sao có thể nói không được chứ?
Thị vệ nghiến răng nghiến lợi, chẳng mấy chốc đã sinh long hoạt hổ ở trong tay nàng.
Trình Như Phong ngồi xuống ghế dựa bên cạnh, hai chân gác lên trên tay vịn hai bên.
Thị vệ đương nhiên cũng không cần nhắc nhở, đứng ở giữa hai chân nàng, nhấc trường thương đâm vào.
Mà bên kia Tiêu Chỉ chẳng những trở mình quay mặt vào trong ngủ, mà màn lụa ở trước giường không biết đã buông xuống từ lúc nào.
Hắn nghĩ mắt không thấy tâm sẽ không phiền, nhưng hình như cũng không có tác dụng gì.
Các giác quan của tu sĩ vốn nhạy bén, càng là không muốn xem, thì động tĩnh bên kia lại tựa hồ càng rõ ràng hơn.
Móng tay của nữ nhân quét qua tấm lưng trần đẫm mồ hôi của nam nhân.......
Ghế dựa đong đưa....
Tiếng thở dốc bị kiềm nén...
Tiếng rêи ɾỉ, tiếng va chạm...
Òm ọp òm ọp là âm thanh của xuân thủy bị khuấy đảo, tiếng ba ba là phát ra bởi động tác va chạm quá mạnh....
Càng không cần phải nói u hương tràn ngập toàn bộ căn phòng ......
Mùi hương của nàng, càng động tình thì càng nồng đậm, bất quá chỉ là một tên thị vệ bình thường, hưng phấn vui vẻ như thế sao?
Thị vệ nắm lấy đùi Trình Như Phong ra sức lao tới, ngay lúc tình cảm mãnh liệt bừng bừng phấn chấn thì đột nhiên bị một cái gối nện trúng người cùng với tiếng phẫn nộ của Tiêu Chỉ: "Lăn trở về đi."
Thị vệ:......
Y có một vạn lời thô tục, nhưng không dám mắng ra.
Về sau cho dù lấy việc của quỷ sai!
⬅ Trước Tiếp ➡