⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ Sơ nằm ở trên chiếc giường này, ký ức ba năm trước vào đêm đó lại ùa về, tuy rằng đêm đó cô không từ chối, nhưng trước đó đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Hạ Sơ đau lòng muốn chết nào biết cái gì gọi là vui thích? Trong lòng cô chỉ có báo thù thôi!
Nhớ đến sự điên cuồng của anh đêm đó, Hạ Sơ biến sắc, ba năm, đến khăn trải giường cũng không thay đổi.
Nhìn sắc mặt của cô, anh chậm rãi đến gần, "Xem ra em đã nhớ ra được gì rồi." Anh tiêu sái tháo cà- vạt.
Tiêu Lãnh Đình vốn là người đàn ông cực kỳ đẹp trai, động tác anh kéo cà- vạt mê đảo một đống phụ nữ.
Hạ Sơ theo bản năng cảm thấy nguy hiểm, vội vàng nhảy xuống giường, mũi chân còn chưa kịp chạm đất cô đã bị Tiêu Lãnh Đình cản đường đi.
"Anh muốn làm gì!" Cô có chút bất đắc dĩ nói.
"Không phải em nói mình rất bẩn sao? Tôi chỉ muốn tắm cho em thôi." Tuy anh đang cười, nhưng Hạ Sơ lại không thấy chút ý cười nào trong mắt anh cả.
"Tôi đã làm với người khác, có nhúng nước cũng không rửa sạch được, mời anh thả tôi ra." Cô mềm giọng.
Tiêu Lãnh Đình nhẹ nhàng mơn trớn gương mặt cô, "Sao lại không? Tôi sẽ dùng cơ thể mình rửa sạch dấu vết của những người đàn ông khác.
Không phải em có hơn trăm người đàn ông sao? Mỗi người một lần thì chúng ta làm hơn trăm lần là được.
Một đêm ba lần, một tháng có thể làm xong, cho em một tháng quên đi tất cả, tôi muốn trong lòng em chỉ có mình tôi!"
Nghe thấy lời anh nói, thân thể Hạ Sơ lạnh run, hiện tại cô rất hối hận vì trước đó mình đã nói hươu nói vượn chọc giận anh rồi.
Nhưng lời đã nói như bát nước tạt ra ngoài, cô đâu  biết người đàn ông này lại không theo lẽ thường như vậy.
Tự đào cho mình một cái hố sâu, cho dù hiện tại cô có thu lại lời nói thì cũng không ai tin.
"Tôi nói rồi, lúc trước anh giúp tôi, tôi cũng đã lấy thân báo đáp, giữa tôi và anh đã sớm thanh toán xong, anh cần gì phải như vậy?"
"Năm đó em cũng từng đáp ứng sẽ ở bên tôi." Tiêu Lãnh Đình gằn từng chữ.
Anh vĩnh viễn không quên ngày đó lúc nhận được tin Hạ Sơ trốn ra nước ngoài anh đã có tâm trạng gì, thật giống như chú thú cưng đang nuôi đột nhiên chạy mất.
Thân thể cô đã cho anh, trong lòng anh, cô chính là vật sở hữu của anh, anh không cho đi sao cô dám trốn!
"Tôi chưa nói dừng thì giữa tôi và em sao có thể gọi là thanh toán xong?" Anh cười lạnh, trực tiếp đem ôm Hạ Sơ đến nhà tắm.
Hạ Sơ bị anh ném vào trong bồn tắm lớn, cô xoay người muốn trốn, nhưng sức cô đâu bằng anh.
Nước lạnh trực tiếp xả xuống khiến toàn thân cô ướt sũng, váy dính sát vào thân thể, làm nổi bật đường cong hoàn mỹ.
"Tiêu Lãnh Đình, anh bị bệnh à." Cho dù có tốt tính đến đâu cũng không nhịn được nữa.
"Không phải chính em nói sao? Tắm rửa trước khi làm." Anh mỉm cười trả lại những lời cô đã nói trong khách sạn.
Hạ Sơ thật sự hoài nghi người đàn ông này đang trả thù vụ đêm đó cô khiêu khích anh, "Tự em cởi hay để tôi cởi?"
Ánh mắt anh đáng giá cơ thể cô, Hạ Sơ vội vàng lấy tay che ngực.
"Xem ra em vẫn không ngoan ngoãn phối hợp với tôi, vậy thì để tôi tự làm." Tay anh nhắm thẳng đến khóa kéo váy cô.
"Tiêu Lãnh Đình, anh chính là tên biến thái! ! !" Hạ Sơ vùng vẫy cũng vô dụng, bị anh dùng sức cởi quần áo.
……
Tôi tự tắm
Nước lạnh bắn lên làn da trắng nõn của cô, từng giọt tụ lại thành dòng chảy xuống.
Trên người Hạ Sơ dính đầy nước giống như hoa hồng sau cơn mưa, phiến lá cùng đóa hoa đều thấm sương, vô cùng xinh đẹp, mê người.
Nước dần trở nên ấm hơn, mà trái tim Hạ Sơ đã sớm lạnh, cô lạnh lùng lườm người đàn ông trước mặt.
Nhưng Tiêu Lãnh Đình lại coi như không thấy, tầm mắt anh rơi vào trên ngực cô, "Hai thứ cuối cùng em cởi hay tôi cởi?"
"Anh vô sỉ!" Ngoài ba năm trước cô để lộ thân thể trước mặt Tiêu Lãnh Đình thì cô chưa bao giờ để lộ thân thể trước mặt đàn ông.
Đêm đó tiu cô dùng hết thủ đoạn khiêu khích Tiêu Lãnh Đình, nhưng súng thật đạn thật cũng chỉ có ba năm trước.
Hiện tại muốn cô cởi quần áo trước mặt một người đàn ông chính là sỉ nhục cô, "Xem ra chỉ có thể để tôi cởi." Tiêu Lãnh Đình nói xong thì định cởi quần áo cho cô.
"Anh ra ngoài, tôi tự cởi." Hạ Sơ biết người đàn ông này đã quyết chuyện gì thì phải làm cho bằng được.
Lúc này Tiêu Lãnh Đình mới khẽ cười ︰ "Được, cho em 20 phút." Anh cũng không muốn ép Hạ Sơ nóng nảy, đỡ để cô lại chạy trốn.
Tục ngữ có câu, con thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người, ba năm trước Hạ Sơ là như vậy, anh thật không sợ cô cắn nhưng lại sợ cô chạy!
Nhìn Tiêu Lãnh Đình rất biết phối hợp, Hạ Sơ cũng có chút bất ngờ, dù sao cô còn tưởng mình phải tốn thêm công sức mới đuổi anh đi được.
Thân thể Hạ Sơ ngâm trong bồn tắm, bồn tắm hoàn mỹ có thể căn cứ theo nhiệt độ cơ thể người mà điều chỉnh độ ấm của nước.
Hạ Sơ nhìn lối ra duy nhất là cửa nhà tắm, suy nghĩ muốn chạy trốn của cô cũng bị dập mất.
Sao cô lại xui xẻo thế chứ, rõ ràng tất cả đề rất thuận lợi, cố tính lại vướng phải quả xui xẻo này.
Cửa bị mở ra, cô chìm xuống nước cảnh giác nói, "Anh lại tới làm gì?"
"Có lòng tốt mang đồ cho em, chẳng lẽ em muốn trần truồng đi ra? Đương nhiên tôi không ngại, tôi sẽ mang nó đi vậy." Trong tay người nào đó là một chiếc váy ngủ.
Nhìn thấy anh muốn đi, Hạ Sơ không dám chần chờ, cô cũng không thể mặc quần áo ướt đẫm đi ra chứ, thế có khác gì không mặc đâu?
"Đợi một chút, anh, anh bỏ đồ xuống." Hạ Sơ sốt ruột vươn tay muốn giữ anh.
Tiêu Lãnh Đình mỉm cười cầm quần áo để sang bên, bàn tay mập mờ lướt qua da thịt cô, "Da như Bạch Tuyết chắc là chỉ thế này đi."
"Anh, anh lưu manh!" Hạ Sơ vội vàng đặt tay vào trong nước.
Tiêu Lãnh Đình đứng ở trước bồn tắm nhìn cô, đáy mắt thâm thúy, "Mới đầu nghe em nói biết rõ chuyện nam nữ, tôi tưởng em có nhiều đàn ông thật.
Có điều hiện tại xem ra là tôi nghĩ sai rồi, cô Hạ, không thể không nói em cũng giỏi diễn lắm, đến tôi cũng thiếu chút bị em lừa rồi."
Cô đề phòng anh khắp nơi, đêm đó ngoài dụ dỗ khiêu khích anh thì cũng chẳng làm gì, hôm nay cô lại tránh anh chạm vào khắp nơi.
Lấy ánh mắt duyệt người vô số của Tiêu Lãnh Đình, rõ ràng lời cô nói trước đó có vấn đề, Hạ Sơ giữ thân rất trong sạch.
⬅ Trước Tiếp ➡