Cô không làm giả được mấy hành động mờ ám, trong lòng Hạ Sơ cả kinh, thì ra anh đang thăm dò cô.
Người đàn ông này có thể thâm hơn chút nữa không?
"Cho em 20 phút cẩn thận suy nghĩ, lát nữa tôi sẽ hỏi em, nếu lại lừa tôi, em biết hậu quả rồi đó."
…….
Cô gái, em trở nên thông minh rồi
Hạ Sơ đầy mình tức giận, rốt cuộc thì cô đã trêu ai chọc ai hả, cô chỉ muốn về phát triển sự nghiệp thôi, sao lại chọc phải người đàn ông này chứ.
Có lẽ do nước ấm quá thoải mái, cũng có lẽ là do cô quá mệt mỏi, cho nên cô thế mà lại ngủ thiếp đi.
Theo Từ lúc trở về cô vẫn luôn bận rộn chuyện công ty, ban ngày chạy thủ tục, buổi tối xem tư liệu.
Lúc này được ngâm nước ấm thoải mái khiến cô ngủ thiếp đi, đợi đến lúc Tiêu Lãnh Đình tiến vào lần nữa.
Lời đang định nói ra lại phải nuốt trở vào, anh lẳng lặng đứng ở bên cạnh bồn tắm lớn nhìn gương mặt say ngủ của cô.
Lần đầu gặp cô, cô như chú thỏ con, nước mắt giàn dụa, một đêm triền miên kia cô khiến anh mê muội muốn hết lần này đến lần khác.
Mãi đến khi cô không chịu nổi, khóc lóc cầu xin, anh mới miễn cưỡng dừng lại, trong lòng nghĩ, giữ cô lại thì sau này vẫn còn cơ hội.
Lại không ngờ tối cô gái này sẽ trốn mất ba năm, ba năm sau cô xuất hiện giống như thay đổi thành một người khác.
Cô xinh đẹp, trói anh khiêu khích anh để trả thù chuyện chuyện năm đó.
Hôm nay gặp lại, cô cao quý đại lượng, nói năng bất phàm, rõ ràng chính là hình tượng tinh anh thương giới.
Giống như mỗi lần gặp lại cô lại cho anh thấy một mặt khác, cô dường như có rất nhiều mặt, chỉ riêng lúc này mới đúng là cô đi.
Cô tháo hết mọi mặt nạ, lẳng lặng nằm ở nơi đó, trên trán là vẻ u sầu nhàn nhạt.
Mấy ngày qua anh đã sớm điều tra hết tư liệu về cô, cô gái này từ Mỹ trở về chính là muốn đứng vững gót chân tại thành phố A.
Nghĩ đến tấm ảnh trong tin tức, Tiêu Lãnh Đình đột nhiên nghĩ tới một chuyện, đêm đó cô đột nhiên giao một bức thư cho người đàn ông nọ trong lúc vội vàng rời đi.
Tiêu Lãnh Đình biết người đàn ông, tuy chỉ từng gặp một lần nhưng anh nhớ người nọ là chủ biên của Phượng Ảnh Entertainment.
Rất có thể ảnh chụp Thịnh Chính Tu là cô thả ra.
Nếu như thật sự như những gì cô đã nói trước đó, chỉ vì đoạt lại Thịnh Chính Tu thì cô tuyệt đối sẽ không chọn cách này.
Trên bức ảnh kia vốn không thấy rõ mặt cô, bên cạnh còn phủ chăn kín mít, nếu cô muốn thị uy chẳng phải nên hở bạo sao?
Thứ hai nếu cô thật sự còn yêu Thịnh Chính Tu, vậy thì càng không thể chọn thủ đoạn này, làm vậy chỉ trăm hại chứ không một lợi.
Thịnh Chính Tu đã tuyên bố với truyền thông mình sắp đính hôn, trong lúc mấu chốt này tuôn ra chuyện gièm pha, anh ta mới chính là người bị đả kích lớn nhất.
Không chỉ ảnh hưởng đến danh dự công ty mà còn có thể trực tiếp ảnh hưởng đến chuyện anh ta thừa kế gia nghiệp nhà họ Thịnh.
Sở dĩ Thịnh Chính Tu bằng lòng cưới Nam Nhược Thu, cũng không phải bởi vì anh ta thích Nam Nhược Thu, mà là muốn mượn thế lực nhà họ Nam giúp đỡ.
Hiện tại scandal bùng ra, cả hai nhà Nam-Thịnh đều bị làm khó, chỉ sợ Thịnh Chính Tu sẽ chịu áp lực không nhỏ.
Tiêu Lãnh Đình cẩn thận phân tích liền hiểu ý của Hạ Sơ, cô vốn chẳng muốn đoạt lại Thịnh Chính Tu.
Chỉ sợ mục đích thật sự của cô chính là muốn hủy diệt Thịnh Chính Tu đi! Con gái vốn hận nhất là đàn ông ngoại tình, cho nên lần này cô trở về là để báo thù.
Công ty cô thành lập ở nước ngoài chỉ sợ càng thêm đả kích kẻ thù, sau đó cô có thể đường đường chính chính đoạt lại tất cả thuộc về mình!
Anh nhìn đến đôi má vương chút mệt mỏi kia, lại nghĩ đến mấy lời nói dối trước đó của cô, anh cười đầy quỷ dị, "Cô gái, em thông minh hơn rồi, nhưng càng như vậy tôi lại càng không nỡ thả em đi."
…….
Đêm dịu dàng
Tiêu Lãnh Đình chỉ phân tích một chút mà ra cả đống chuyện, tóm lại cô gái này chắc chắn không thể còn yêu Chính Tu.
Đêm đó cô khiêu khích anh không phải giả, về phần cô có người đàn ông khác hay không thì còn cần nghiên cứu xem xét thêm.
"Đêm nay tha cho em một mạng." Tiêu Lãnh Đình lấy khăn tắm quấn lấy cô rồi khom lưng bế cô lên.
Động tác của anh rất khẽ, sợ sẽ đánh thức Hạ Sơ, Hạ Sơ rất ít khi ngủ say như vậy, mấy năm qua cô đã quen chạy khắp nơi.
Không thể không nói cái bồn tắm này rất hữu dụng, cô vậy mà lại ngủ say được như thế.
Tiêu Lãnh Đình từng đối xử dịu dàng với ai như vậy bao giờ? Anh coi cô như trân bảo dễ vỡ, đôi khi lại chỉ muốn bóp nát cô.
Anh đặt cô lên giường, sau đó cũng nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh, tuy trong lòng có dục vọng với cô.
Nhưng vẫn phải cố sức áp chế dục vọng, dù sao còn nhiều thời gian, tóm lại anh còn có cơ hội, đêm nay sẽ không lăn qua lăn lại cô nữa.
Tiêu Lãnh Đình tắt đèn, anh phát hiện hai tay cô để trước ngực, tư thế co lại như con tôm nhỏ.
Tư thế này là tư thế rất thiếu cảm giác an toàn, chứng minh trong tiềm thức cô vốn là người thiếu an toàn.
Nghĩ đến những chuyện cô đã trải qua, vốn là cô công chúa được nâng niu trong lòng bàn tay, nhưng vận mệnh lại cưỡng chế tháo vương miện của cô xuống.
Mẹ kế hành hạ cô, người đàn ông cô yêu lại bắt cá hai tay với bạn thân của mình, có nhà nhưng không thể về, ba năm trước, vào cái đêm đó cô mất đi tất cả.
Nhưng ông trời đóng một cánh cửa thì nhất định sẽ mở cho cô một cánh cửa khác, tuy cô mất đi tất cả.
Nhưng anh chính là cánh cửa kia của cô, vốn muốn giữ cô lại bên mình, che gió che mưa, báo thù rửa hận cho cô.
Hiện tại xem ra cô càng thích tự mình trở về báo thù hơn, trải qua ba năm mưa gió, cô đã trở nên kiên cường hơn.
Không thể không nói cô của hiện tại càng khiến người ta chú ý hơn, chỉ một ánh nhìn cũng có thể bị cô hớp hồn.
Tiêu Lãnh Đình nghiêng người để nhiệt nóng nơi lồng ngực ủ ấm cho tấm lưng lạnh băng của cô, anh khẽ hôn lên gáy cô.
Tương lai anh sẽ trở thành hậu thuẫn mạnh nhất cho cô, bảo vệ cô chu toàn, cô muốn báo thù, anh sẽ giúp cô.
Từ nay về sau sẽ không để ai tổn thương cô nữa!