⬅ Trước Tiếp ➡
Vóc người đẹp muốn chết
Vốn tưởng rằng một đêm nay sẽ là đêm khó chịu nhất, cô thật không ngờ mình sẽ ngủ say đến thế.
Chính vì trong khoảng thời gian này cô quá mệt nhọc cho nên vừa dính giường liền ngủ, Tiêu Lãnh Đình bị dày vò một hồi cũng chìm vào giấc ngủ.
Anh ôm chặt Hạ Sơ, coi cô như bảo bối mất đi lại tìm về được, hai người ngủ một mạch đến sáng.
Tiêu Lãnh Đình quen dậy sớm, nhìn Hạ Sơ ngủ yên ổn, anh biết gần đây cô mệt chết rồi nên cũng không đánh thức cô.
Anh cẩn thận đến toilet rửa mặt, trên thực tế lúc anh xuống giường Hạ Sơ cũng đã tỉnh,
Biết người đàn ông bên cạnh tỉnh, cô lại không dám tỉnh, ai biết anh có như tối hôm đó hay không.
Cô thoáng hí mắt, nhìn Tiêu Lãnh Đình đang rửa mặt đánh răng, lúc này cô mới cảm thấy rất không chân thật.
Tối hôm qua cô lại ngủ say trong vòng tay anh, cả đêm không tỉnh lấy một lần, đây quả thực là kỳ tích.
Từ động tác anh rửa mặt có thể thấy anh là một người mạnh mẽ dứt khoát, từng động tác sạch sẽ lưu loát.
Đánh răng rửa mặt cạo râu cũng chỉ dùng vài phút mà thôi, đương lúc Hạ Sơ cho rằng anh sẽ đi thay quần áo thì anh lại trực tiếp cởi áo ngủ, động tác không hề báo trước, thì ra anh có thói quen tắm rửa vào sáng sớm.
Nhìn thân thể tinh tráng của anh, Hạ Sơ vội khép mắt, không thể không nói dáng người của anh thật sự quá tốt.
Vừa nhìn là biết anh có duy trì thói quen tập thể dục, mỗi khối cơ bắp đều vừa đủ, trên người không chỉ có tám múi cơ bụng mà còn có tuyến nhân ngư.
Ba năm trước, đêm đó cô chỉ mải đau lòng, trải qua một đêm bên anh mà chẳng biết gì.
Hiện tại Hạ Sơ đã không còn thuần khiết như trước, nhưng cô vẫn phải công nhận dáng người của anh quá đẹp!
Bên trong truyền đến tiếng nước róc rách, anh tắm không đóng cửa sao? Hạ Sơ thầm mắng một tiếng không biết xấu hổ.
Nhưng sáng sớm tinh mơ đã nhìn thấy thân thể đàn ông khiến mặt mày cô có chút ửng hồng, lúc này có ngủ cũng sẽ thấy bất an, cô muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Nghe thấy tiếng nước bên trong dừng lại, cô theo bản năng nhìn thoáng qua, Tiêu Lãnh Đình tùy tiện lau người, quấn một chiếc khăn tắm rồi đi ra.
Hạ Sơ thấy anh đi ra thì vội nhắm mắt, cô nghe thấy tiếng mở tủ quần áo thì mở mắt liếc trộm người nọ đang tìm kiếm quần áo mặc cho ngày hôm nay trong đống quần áo muôn hình muôn vẻ.
Người có thân phận như anh, chuyện sinh hoạt mỗi ngày đều được chuẩn bị sẵn.
Sẽ có người căn cứ theo tình huống công việc hôm nay mà chuẩn bị trước.
Nhìn thấy anh thuần thục chọn quần áo là biết anh đã quen làm việc này, không thể tin nổi tuy anh hơi bá đạo nhưng lại rất tự lập.
Anh thay sơ mi trắng, ánh mặt trời chiếu lên người anh, áo trắng dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng chói mắt.
Động tác mặc quần áo của anh cũng thong thả để lộ sự tao nhã bẩm sinh.
Tiêu Lãnh Đình soi gương thắt caravat xong, lúc này mới đóng cửa tủ treo quần áo.
Anh quay đầu nhìn cô gái trên giường một cái, sáng sớm ánh nắng rơi vào trên người cô làm nổi bật làn da tuyết trắng.
Tiêu Lãnh Đình kìm lòng không đậu, tựa như vương tử trong đồng thoại, khom lưng cúi người đặt lên môi cô một nụ hôn.
Nụ hôn này không có tình dục, chỉ như chuồn chuồn lướt nước (hời hợt), trái tim Hạ Sơ đập rất nhanh, chóp mũi quanh quẩn mùi hương sữa tắm thơm ngát của anh.
…….
Nơi này chỉ có một người phụ nữ là em đến
Trái tim Hạ Sơ đập rất nhanh, cô sợ người đàn ông này nổi lên thú tính sẽ muốn mình, nhưng sự thực chứng minh cô đã nghĩ nhiều rồi.
Tiêu Lãnh Đình chỉ khẽ hôn Hạ Sơ một cái rồi rời đi, sau đó anh kéo cửa ra đi xuống tầng.
Chờ anh đi rồi Hạ Sơ mới thở hắt ra, cô mở mắt, thiếu chút nữa đã hù chết cô rồi.
Cô vội rời giường, váy của cô tối qua đã bị ướt trong bồn tắm, đêm cô cô là được Tiêu Lãnh Đình quấn khăn tắm trực tiếp mang lên trên giường.
Hạ Sơ tìm đồ trong tủ quần áo, chỉ có đồ cho đàn ông mặc, cô khóc không ra nước mắt, chẳng lẽ cô lại cởi truồng ra ngoài à?
Cô đành phải tóm lấy một chiếc áo sơ mi trắng của Tiêu Lãnh Đình mặc vào, trong lòng mang theo hi vọng duy nhất là quần áo tối qua đã khô.
Khi thấy quần lót, váy vóc vẫn nổi bồng bềnh trong nước, Hạ Sơ đành phải tuyệt vọng.
Hôm nay cô phải ra khỏi căn biệt thự này thế nào đây, vốn còn muốn im hơi lặng tiếng nhân lúc mọi người không chú ý mà rời đi.
Hiện tại xem ra kế hoạch này bị ngâm nước nóng rồi, cô chỉ có thể yêu cầu người làm mang cho cô một bộ đồ mới.
Ba năm trước cô dễ dàng chạy trốn, là vì khi đó Tiêu Lãnh Đình khinh thường cô, chỉ sợ hôm nay anh sẽ không cô dễ dàng rời đi.
Hạ Sơ vẫn chưa từ bỏ ý định tiếp tục tìm kiếm quần áo trong tủ của anh, hi vọng từng có cô gái nào đó đã từng đến đây để lại quần áo.
Trong lòng cô Tiêu Lãnh Đình là người có thân phận, bên cạnh ắt hẳn chưa bao giờ thiếu phụ nữ, đây là chuyện quá bình thường.
Đương lúc cô đang hăng say tìm kiếm, lại không phát hiện cửa đã bị mở ra, Tiêu Lãnh Đình vừa mới ăn xong bữa sáng đi lên xem cô đã tỉnh hay chưa.
Vừa mở cửa liền nhìn thấy cô gái mặc sơ mi trắng
Áo mặc trên người cô rộng thùng thình, nhưng lại mang theo một nét quyến rũ riêng.
Cô không đi dép mà đi chân trần, tóc đen dài xõa tung trên lưng.
Hạ Sơ có vẻ lười biếng mà mê người, Tiêu Lãnh Đình đến gần cô, trên thảm sàn loáng thoáng vọng lại tiếng bước chân anh.
Anh ôm cô từ sau lưng, giọng nói từ tính truyền đến ︰ "Muốn tìm gì, tôi tìm giúp em."
Hạ Sơ đang nghiêm túc tìm đồ đột nhiên nghe thấy tiếng anh, cô sợ tới mức run lên, người này đi rồi mà, sao lại quay về?
Hai tay anh ôm eo cô, chỉ một động tác rất khẽ nhưng lại khiến cô hết hồn.
Cô quá rõ những động tác này có gì gì, nhưng hiện tại trong tay cô lại không có dây thừng để trói Tiêu Lãnh Đình.
Hạ Sơ sẽ không quên cô và Tiêu Lãnh Đình vẫn còn chuyện chưa giải quyết xong, tối hôm qua là cô ngủ thiếp đi nên mới tránh được một kiếp.
Hiện tại dưới tình huống đôi bên đều tỉnh, nếu anh thật sự muốn làm xằng làm bậy thì cô thật sự không có cách nào trốn được.
⬅ Trước Tiếp ➡