“Em biết cảm giác sau một ngày mong đợi lại bị người ta thả bồ câu khó chịu thế nào không?”Tiêu Lãnh Đình nhìn cô.
Xung quanh anh căn bản không thiếu phụ nữ, ngay cả anh cũng không hiểu tại sao mình lại để ý tới một mình người phụ nữ không tim không phổi này nữa.
Từ ba năm trước anh ma xui quỷ khiến dính phải cô một lần, cô giống như một loại thuốc độc, đời này anh cai không xong.
“Anh này, tôi…”Hạ Sơ rất muốn lên án việc anh nhốt cô trong biệt thự, cho nên cô mới lừa anh.
Nhưng nghĩ đến tình cảnh hiện tại của mình, cô căn bản không phải là đối thủ của Tiêu Lãnh Đình, nói như thế rất có khả năng sẽ tiếp tục chọc giận anh.
“Nếu muốn nói những lời lừa dối tôi thì không cần phải nói, tôi có thể cho em một cơ hội, chỉ cần em bù đắp được tổn thương đã mang đến cho tôi, tôi sẽ tha thứ cho những chuyện em đã làm.”
Nghe thấy người nào đó dõng dạc nói, Hạ Sơ còn định nói tâm hồn cô vẫn còn có vết thương.
Nhưng thời điểm này nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện, nhớ tới lời quản gia nói cho cô lúc trước, cô giả vờ ngoan ngoãn nghe lời gật đầu, “Được, nhất định tôi sẽ khiến anh hài lòng.”
Nhưng Tiêu Lãnh Đình liếc mắt một cái liền nhìn thấu trò xiếc của cô, ngày hôm qua cũng vì cô như vậy, anh mới thiếu cảnh giác sập bẫy của cô.
Còn muốn dùng cùng một chiêu thức lần thứ hai sao? “Nếu em ngoan như vậy thì bây giờ có thể bắt đầu bù đắp.”
Anh mới nói ra những lời này, lòng Hạ Sơ liền căng thẳng, “Anh muốn làm cái gì?”
“Không phải tôi muốn làm cái gì, mà là em muốn làm cái gì, còn 23 giây, hôn tôi.” Tiêu Lãnh Đình nhìn đèn đỏ phía trước nói.
Chiếc xe thể thao này là loại hai chỗ, Hạ Sơ cũng không lo anh xằng bậy ngay trong xe, dù sao đèn đỏ rất nhanh sẽ qua.
Cô dừng lại vài giây rồi hôn một cái lên má phải của anh, người đàn ông vừa rồi còn nhìn về phía trước đột nhiên quay đầu lại.
Hai làn môi chạm nhau, cô lại bị anh chơi, Tiêu Lãnh Đình nhìn đôi mắt có chút tức giận của cô.
Mãi đến lúc xe phía sau bíp còi, anh mới nhẹ nhàng cắn đầu lưỡi cô một cái rồi buông ra, “Tiểu Sơ Nhi, về sau đừng chạy lung tung nữa.”
Anh dẫm ga, xe nhanh chóng chạy đi, nhìn Hạ Sơ đang lau miệng, anh khẽ cười một tiếng, tay phải đặt lên đầu cô xoa xoa.
“Đừng sờ tôi như vậy, tôi không phải chó con.” Hạ Sơ quay đầu kháng nghị.
Hai người đều không nhìn thấy, bên cạnh có một chiếc siêu xe phóng qua nhanh như bay, ánh mắt Thịnh Chính Tu nhìn về phía xe thể thao.
…….
1: Cùng lắm thì tắm máu chiến đấu
Những chiếc xe thể thao phiên bản giới hạn như vậy cũng khá hiếm ở một thành phố, nháy mắt khi hai xe chạy ngang qua nhau, Thịnh Chính Tu theo bản năng nhìn vào trong xe.
“Tôi thích.” Trong xe, Tiêu Lãnh Đình lại giơ tay xoa xoa đầu Hạ Sơ, Hạ Sơ nâng tay chặn tay anh.
“Chuyên tâm lái xe!” Cô lạnh lùng nói, nâng tay lên che mặt mình.
Tốc độ xe rất nhanh, Thịnh Chính Tu cũng không thấy rõ mặt hai người, trong lòng bỗng dâng lên một ít mất mát.
“Đã hơn 8 giờ, anh không đi làm à?” Hạ Sơ có chút chột dạ hỏi.
“Em ước gì tôi đi làm sau đó lại chạy trốn đúng không? Hôm nay vì ở bên em, tôi tự cho mình nghỉ một ngày, không ai quấy rầy được chúng ta.” Tiêu Lãnh Đình đương nhiên biết cô nghĩ gì.
“Anh Tiêu, thật ra ngày hôm qua tôi không tới vì có lý do thật sự, họ hàng nhà tôi tới.” Hạ Sơ bắt đầu vắt hết óc nghĩ cách thoát thân.
“Ồ, thế thì tiện thể đưa tôi đi gặp đi.” Tiêu Lãnh Đình nhìn về phía trước, hiển nhiên không thèm để trong lòng.
“Có lẽ người họ hàng này không tiện lắm.”
“Rốt cuộc là họ hàng gì khiến em ấp a ấp úng như thế?” Tiêu Lãnh Đình có chút không kiên nhẫn.
“Dì cả của tôi tới.”Hạ Sơ hít sâu một hơi, nói thẳng.
“Dượng cả có tới cùng không? Tôi làm chủ, buổi tối mời bọn họ ăn cơm.”Tiêu Lãnh Đình đâu có biết phụ nữ gọi cái đó là ‘dì cả’, nhất thời không hiểu ra cũng là chuyện bình thường.
Hạ Sơ vốn tưởng anh hiểu, ai ngờ anh không hiểu tí nào, Tiêu Lãnh Đình cứng nhắc như vậy đột nhiên khiến Hạ Sơ cảm thấy có chút đáng yêu.
“Khụ khụ, dì cả tôi nói không phải dì cả kia…”
Tiêu Lãnh Đình dứt khoát đỗ xe vào ven đường, “Hạ Sơ, em đừng nghĩ rằng sức kiên nhẫn của tôi rất tốt, ngày hôm qua ai nói là mặc cho tôi xử lý? Em chạy trốn còn chưa tính, hôm nay lại ngượng ngùng xoắn xuýt.
Lúc thì nói dì cả lúc thì nói không phải dì cả, tôi nói cho em biết, cho dù tất cả người nhà em tới đây thì hôm nay em cũng không chạy được đâu! Tôi ‘chấm’ em rồi!”
“Dì cả tôi nói chính là kỳ kinh nguyệt của tôi tới!” Hạ Sơ cũng hét lên.
Tiếng hét khiến Tiêu Lãnh Đình sửng sốt, cái gì? Kinh nguyệt tới?
“Tôi mặc kệ, nói muốn em thì nhất định phải được! Cùng lắm thì tắm máu chiến đấu!” Tiêu Lãnh Đình quay đầu đi, hai má lại có hai tia ửng hồng hiếm thấy.
Trải qua đề tài này, không khí trong xe trở nên xấu hổ hơn rất nhiều, không ai mở miệng nói chuyện nữa.
Mãi đến khi xe dừng lại ở một chỗ, “Xuống xe.” Tiêu Lãnh Đình mới tắt động cơ mở cửa xuống xe.
Trong lòng Hạ Sơ quyết tâm, làm thì làm, dù sao cô cũng không trốn thoát được, cô hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đẩy cửa xe đi xuống.
Tiêu Lãnh Đình đậu xe vào gara của trung tâm thương mại cao cấp, “Tới trung tâm thương mại làm gì?” Cô có chút khó hiểu.
“Mặc thành như vậy giống người phụ nữ của tôi sao?” Tiêu Lãnh Đình ghét bỏ nhìn cô một cái, trực tiếp kéo Hạ Sơ lên tầng.
“Này, ai là người phụ nữ của anh?” Hạ Sơ mới không thừa nhận.
“Ba năm trước em chính là người phụ nữ của tôi.” Tiêu Lãnh Đình hung tợn nói.
“Ngủ qua là được sao? Vậy thì tôi ngủ cùng quá nhiều người….”Hạ Sơ đang chuẩn bị tiếp tục vả mặt, lại phải ngậm miệng dưới ánh mắt lạnh băng chăm chú của Tiêu Lãnh Đình.
Cô không quên bài học tối hôm trước, Tiêu Lãnh Đình thấy cô ngoan ngoãn câm miệng, mới cười khẽ một tiếng, “Nhớ kỹ, lời gì nên nói, lời gì không nên nói, nói sai sẽ bị phạt.”
Lúc trước anh đã sớm thử qua, Hạ Sơ tuyệt đối không phải loại phụ nữ tùy tiện này, nếu cô thật sự tùy tiện giống mình nói, thì đã sớm lên giường với anh rồi.
Cần phải chạy trốn hết lần này đến lần khác sao? Cho nên cô nói như thế nhất định là cố tình bôi đen chính mình để anh ghét bỏ cô.
Nhưng cô càng như thế, Tiêu Lãnh Đình càng có hứng thú với cô, trong lòng anh dâng lên ham muốn chinh phục rất lớn.
....