⬅ Trước Tiếp ➡
2: Cùng lắm thì tắm máu chiến đấu
Hạ Sơ im lặng không nói chuyện, hai người nhanh chóng đến khu thời trang nữ, Hạ Sơ mặc bộ đồ này xuất hiện liền thu hút ánh mắt của mọi người.
Dù sao hiện giờ thật sự không thể tìm được người nào còn ăn mặc quê mùa đến như vậy, trái lại người đàn ông bên cạnh cô lại nhiều tiền còn đẹp trai.
Vốn dĩ mọi người đều cảm thấy kỳ quái, tại sao soái ca lại coi trọng một cô gái quê mùa như thế, mà khi tầm mắt từ quần áo của cô chuyển lên trên mặt cô, mọi người mới hiểu ra.
Hóa ra người ta có giá trị nhan sắc cao và dáng người đẹp, Tiêu Lãnh Đình lập tức kéo Hạ Sơ đi thẳng đến cửa hàng quần áo.
Hạ Sơ cũng không phải người chưa gặp qua việc đời, ngược lại cô sinh ra đã là cô chủ nhà giàu chân chính, hiện tại còn là bà chủ của một công ty niêm yết.
Cho dù tiền trong tay cô không bằng Tiêu Lãnh Đình, nhưng so với người khác thì khác nhau một trời một vực.
“Cô ơi, cô thích kiểu dáng gì? Tôi chọn giúp cô nhé.” Nhân viên bán hàng rất ân cần chào hỏi, đương nhiên đều vì nể mặt Tiêu Lãnh Đình.
Đã có người nhận ra thân phận của anh, chẳng qua không ai dám chủ động tiếp cận mà thôi. Nếu Hạ Sơ một mình mặc bộ đồ này tiến vào cửa hàng, e rằng nhân viên bán hàng sẽ chẳng thèm nhìn cô lấy một cái.
Người làm việc trong các cửa hàng cao cấp đều có một kỹ năng độc đáo, bọn họ liếc mắt một cái là có thể nhìn ra bạn đang mặc thương hiệu gì.
Hàng thật hay là hàng giả, đặc biệt là một vài người phụ nữ hám giàu xách theo hàng loại A hoặc là túi fake tiến vào cửa hàng cao cấp, nhất định trong lòng nhân viên bán hàng sẽ khinh bỉ đến chết.
Xã hội này thực tế như vậy đấy, Hạ Sơ cũng không thích bị người dắt mũi, có lẽ cô nhân viên này thật sự coi cô thành đồ nhà quê.
“Không cần, tôi sẽ tự chọn.” Cô lạnh lùng từ chối, từ nhỏ số lần cô tiến vào những cửa hàng xa xỉ này còn nhiều hơn số lần đến tiệm cơm.
Nhân viên bán hàng đánh giá người phụ nữ ăn mặc quê mùa, nhưng lại không hề gò bó co quắp trước mặt.
Người làm ngành này như bọn họ thấy nhiều người giàu có mang tình nhân hoặc bạn gái tới cửa hàng xa xỉ, phần lớn các cô gái lần đầu tiên bước vào đều sẽ có chút co quắp bất an.
Vốn dĩ cô ta thấy Hạ Sơ mặc một thân quần áo vỉa hè nên đoán chắc hẳn cô cũng là loại người này, không ngờ biểu tình của Hạ Sơ lại bình tĩnh thản nhiên như thế.
Cô căn bản không để ý đến biểu tình của nhân viên bán hàng, nhìn quanh bốn phía tìm xem thứ mình cần.
Tùy tiện chỉ vào một đôi giày gót nhọn màu đen, gót giày được làm rất tinh xảo, phần mũi giày làm rất đơn giản phóng khoáng, nhưng các thương hiệu lớn đều khiến người ta cảm nhận được mẫu thiết kế từ sự đơn giản đó.
“Cho tôi một đôi giày này size 36.”
Giọng điệu nói chuyện của cô vốn có chút xa cách, cao cao tại thượng, đây là vẻ cao quý sinh ra đã có của cô chủ nhà họ Hạ.
Chọn một chiếc váy ngắn màu đen, rất hợp với đôi giày cao gót đen của cô.
Vốn dĩ nhân viên bán hàng còn đang chờ xem kịch vui vì bị Hạ Sơ từ chối, rất nhiều cô gái mới tiếp xúc với hàng xa xỉ đều có gu thẩm mỹ không tốt lắm.
Phần lớn đều sẽ lựa chọn một vài loại quần áo lòe loẹt, ví dụ như kim cương càng nhiều bọn họ càng cảm thấy có giá trị.
Hạ Sơ lựa chọn giày và váy khiến mấy người khá bất ngờ, mà biểu tình của Hạ Sơ giống như đã quen với chuyện này.
“Thưa anh, bên này có khu nghỉ ngơi, anh có thể đến bên này nghỉ ngơi đợi cô ấy.” Một cô nhân viên tiến lên bắt chuyện.
Tiêu Lãnh Đình lại không nghe lời cô ta nói, là canh giữ ngoài phòng thử đồ, “Không cần.”
Cô nhân viên vẫn rất nhiệt tình mời mọc: “Thưa anh, phụ nữ thử quần áo cần rất nhiều thời gian, anh đứng như vậy mãi sẽ mệt.”
“Cô gái nhà tôi thích chơi trò chơi với tôi nhất, chỉ cần tôi chớp mắt cô ấy sẽ bỏ chạy, cho nên tốt hơn hết tôi phải canh chừng cô ấy.”
1: Ông chồng quốc dân có chủ
Tiêu Lãnh Đình không phải đang nói cho người bán hàng nghe, anh đang cảnh báo Hạ Sơ không cần bỏ trốn.
Không ngờ nhân viên bán hàng nghe vào tai lại thành ý nghĩa khác, Tiêu Lãnh Đình đã được bình chọn là người đàn ông độc thân tốt nhất thành phố trong nhiều năm qua.
Là kim cương vương lão ngũ* mà các thiếu nữ chưa lập gia đình muốn gả, từ trước đến nay bên cạnh anh chưa từng xuất hiện một người bạn gái này.
*Kim cương vương lão ngũ: Người đàn ông độc thân, đẹp trai, tài giỏi, lắm tiền.
Hôm nay là lần đầu tiên thấy anh đích thân dẫn bạn gái tới mua quần áo, nghe giọng điệu này của anh, hẳn là tình cảm giữa anh và người bạn gái này rất tốt.
Ngay cả bạn gái thử đồ anh cũng phải đứng ngoài phòng thử đồ để chờ, đúng là hâm mộ chết mất.
Người bán hàng vốn định nhân cơ hội tiếp cận Tiêu Lãnh Đình, cũng đành từ bỏ ý định này.
Hạ Sơ vào phòng thử đồ, vừa mới nảy lên ý tưởng trốn chạy, hiện tại biết Tiêu Lãnh Đình chặn ở ngay bên ngoài, cô cũng chỉ đành từ bỏ.
Người này bị cô lừa hai lần, hiện giờ còn mẫn cảm hơn bất cứ ai.
Hạ Sơ đành bất đắc dĩ thay quần áo, màu đen mặc lên người mỗi người sẽ mang đến cảm giác khác nhau.
Có người mặc màu đen sẽ trưởng thành, có người mặc vào sẽ thành gợi cảm, nhưng màu đen trên người cô lại là một loại thần bí mang theo vẻ cao quý.
Cô thành thạo buộc mái tóc dài lên, chỉ để lại hai lọn tóc mái xoăn nhẹ ở thái dương.
Lấy ra phấn nền trong chiếc túi lớn của mình, vốn dĩ làn da của cô đã trắng như tuyết, chỉ cần thoa nhẹ một lớp kem BB.
Vẽ lông mày nhạt, tô son đỏ, cùng với một đôi hoa tai kim cương đen lấp lánh.
Khi cô đi ra, người bán hàng sững sờ, đây là tình cảnh thay đổi người sống sao? Rõ ràng người vừa bước vào là một cô thôn nữ.
Hiện giờ xuất hiện trước mắt mọi người chính là một cô chủ nhà giàu! Từ đầu đến chân cô đều tản ra một loại lạnh nhạt, không cho người đến gần.
Vốn dĩ cô gái lấy giày cao gót cho cô cũng chờ xem kịch vui, đôi giày này không chỉ cao mà gót còn rất mỏng.
Người bình thường căn bản không thể kiểm soát được, đi giày này tư thế đi đường sẽ rất khó coi, nhưng khi Hạ Sơ đi ra.
Không có bước chân chật vật như mọi người dự kiến, cô giống như công chúa, khí chất mạnh mẽ đi tới.
Tiêu Lãnh Đình chọn cho cô một sợi dây chuyền phối hợp, “Lại đây.”Anh vẫy tay, Hạ Sơ nhìn thấy phụ kiện trên tay anh, đành phải đi về phía anh.
Đang muốn tự mình cầm lấy sợi dây chuyền để đeo, Tiêu Lãnh Đình đã đứng đằng sau cô, cởi cúc áo đeo lên cho cô.
Trước tấm gương thử đồ lớn, cô nhìn thấy biểu tình cẩn thận và nghiêm túc của Tiêu Lãnh Đình, không thể không nói, khi anh nghiêm túc thực sự rất đẹp trai.
Từ trong gương nhìn lại, hai người giống như dính vào nhau, động tác thân mật khăng khít, giọng nói từ tính của anh vang lên bên tai: “Tôi nhớ trước kia em thích màu trắng.”
Ba năm trước khi thấy cô, cô mặc một chiếc váy dài màu trắng, đơn thuần và tinh khôi.
Ba năm sau cô lại lần nữa xuất hiện trước mặt anh, phần lớn thời gian cô đều mặc quần áo màu đen, mặc dù hiện giờ cô không ghét màu trắng, nhưng cô thích màu đen hơn một chút.
⬅ Trước Tiếp ➡