Nề hà một điều, Lâm Trường An vừa biết Nam Tinh mới từ cô nhi viện trở về, nhất quyết cự tuyệt.
Chướng mắt.
Sau khi cự tuyệt, Nam Tinh thế mà lại đính hôn với nam chủ Chu Mạc.
Chính điều này đã khiến cho ham muốn chiếm hữu của Lâm Trường An nổi lên, ngẫu nhiên có một lần, hắn sai người hạ thuốc Nam Tinh, ý đồ muốn phát sinh quan hệ với cô.
Được nam chủ Chu Mạc cứu giúp, cộng với Nam Tinh vốn thích Chu Mạc từ lâu, sau lần anh hùng cứu mỹ nhân đó hết thảy tấm lòng và tâm ý của cô đều dừng trên người hắn không thể vãn hồi.
Nam phu nhân đứng bên cạnh, sắc mặt có chút xấu hổ, thấy dáng vẻ Nam Tinh bài xích bà, trong lòng bà thở dài, hai mắt phiếm hồng.
“Nam Tinh, hồi trước ma ma không cố tình vứt bỏ con. Là khi mang thai con, ma ma bị trói dẫn đến sinh non, đến lúc ma ma tỉnh lại con đã không còn bên cạnh ma ma nữa.”
Nam Tinh trầm mặc, không nói lời nào.
Ba Nam nhìn thấy Nam Tinh đang đứng trong phòng khách, nở nụ cười vui mừng, sau đó giới thiệu.
“Trường An, vừa hay con làm quen với Nam Tinh một lát đi.”
Lâm Trường An đứng trên bậc thang, một thân tây trang chỉnh tề, trên mặt đeo cặp kính được nạm vàng, dáng vẻ anh tuấn ôn hòa, trong ánh mắt mang theo đánh giá.
Vốn nghĩ đây là người con gái nhát gan tự ti không có chút nổi bật nào trong đám đông, không ngờ lại là một tiểu mỹ nhân xinh đẹp thế này.
Tâm niệm vừa động, hắn từ trên cầu thang bước xuống, đi đến bên người Nam Tinh, khuôn mặt mỉm cười, “Tôi là Lâm Trường An.”
Bộ dáng anh tuấn phong độ, rất có sức hút đối với phái nữ.
Nam Tinh chỉ liếc qua một cái, thản nhiên gật đầu, “Đã biết.”
Sau đó lại mở miệng, “Mọi người cứ trò chuyện tiếp đi.”
Nói xong, Nam Tinh bước dọc cầu thang đi lên phòng mình.
Lạch cạch một tiếng, cửa phòng đóng lại. Thi thoảng vẫn nghe được tiếng cười nói ở dưới lầu truyền lên.
Ba Nam chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
“Con bé Nam Tinh này, thiếu quản giáo.”
Lâm Trường An lắc đầu, săn sóc và rộng lượng, “Không sao đâu, bác trai.”
Nam Tinh ngồi dựa vào thành giường, một bên nghỉ tạm, một bên sắp xếp lại toàn bộ nội dung cuốn tiểu thuyết.
Chỉ trong chốc lát, chỗ ban công lộ thiên vang lên chút động tĩnh, cô hơi nghiêng đầu, trông ra.
Vì muốn cho căn phòng được thông gió nên cửa sổ chính mở ra, biệt thự hai tầng có một cái ban công lộ thiên, vừa hay chỉ cách cửa sổ phòng Nam Tinh một bức tường.
Âm thanh đó rất nhỏ, nếu là người khác chắc chắn sẽ xem nhẹ.
Mơ hồ có tiếng điện thoại vọng lại, người nói chuyện là Lâm Trường An, hắn nói ra những lời nói vô vị rồi phát ra tiếng cười nhạt nhẽo.
“Chú đừng nói gì nữa, cái cô Nam Tinh này làm anh rất kinh ngạc, không tồi không tồi. Đáng tiếc không biết công phu trên giường thế nào.”