⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe được mấy lời đó, hoàn toàn không thể tin được người nói là Lâm Trường An vốn luôn tao nhã.
Tiếng nói vừa dứt, phía bên kia điện thoại đáp lại bằng một lời cảnh cáo.
“Cô ta đã đính hôn với Chu Mạc rồi.”
Lâm Trường An cầm lấy chiếc kính mắt nạm vàng, bỏ xuống, giọng điệu khinh thường, “Nam gia và Chu gia chỉ đang liên hôn mà thôi, liên hôn gia tộc thì lấy đâu ra chân ái? Cho dù anh đây có làm gì cô ta, Chu Mạc sẽ vì một người phụ nữ liên hôn mà trở mặt với anh chắc? Lại nói, cô ta chỉ là một đứa con được ôm về từ cô nhi viện, cảm tình với Nam gia chắc gì đã sâu đậm? Nam gia và Lâm gia có một hạng mục quan trọng đang hợp tác, chẳng lẽ Nam phụ sẽ vì một người đàn bà mà trở mặt với Lâm gia?”
Ngôn ngữ tự tin mười phần, hệt như đã nắm được Nam Tinh rồi vậy.
Nam Tinh tựa vào bên cửa sổ, một tay chống má, tất cả lời nói của Lâm Trường An đều lọt vào tai cô.
Cuộc điện thoại này không biết kéo dài bao lâu.
Câu chuyện trong miệng Lâm Trường An rất nhanh chuyển từ Nam Tinh sang người bạn gái trước của hắn.
Hắn vừa nói chuyện điện thoại xong, đang định rời khỏi ban công, kết quả vừa quay đầu, phát hiện ra, không biết từ lúc nào mà Nam Tinh mặc bộ quần áo màu đen đã bưng một chén nước, đứng ở đằng sau hắn.
Bất thình lình xuất hiện một bóng người làm hắn sợ tới mức suýt chút nữa đã ném di động từ trên ban công xuống.
( Kiều Tiếu: Thực ra đến chương này mình rất phân vân, không biết nên để là Nam phụ, Nam phu nhân hay đổi luôn thành ông Nam, bà Nam. :
Vẻ mặt hắn thay đổi liên tục, Lâm Trường đẩy gọng kính, nụ cười kỳ quái dần biến mất, khôi phục lại phong độ vốn có.
“Nam Tinh? Đến từ lúc nào thế?”
Nam Tinh cầm cốc thủy tinh, lắc lư, hơi nóng từ trong cốc bốc lên thành từng đợt khí mờ.
“Lúc anh nói chuyện với anh em của mình về người bạn gái thứ bảy tên là Coco.”
Lâm Trường An sửng sốt, vẻ mặt u ám.
Hắn hoàn toàn không nghĩ rằng cô sẽ nói trắng ra như thế.
Cho nên lập tức câm nín.
Qua một lúc, Lâm Trường An sâu kín nói, “Nam Tinh, dù sao tôi cũng lớn tuổi hơn em, quen vài người bạn gái cũng dễ hiểu mà, đúng không?”
Nam Tinh lắc đầu, “Theo tôi thì việc này chẳng có gì lạ.”
Lâm Trường An nghe thấy câu trả lời của cô, đẩy kính, ánh mắt hắn đảo quanh, tăm tối khó hiểu.
Quả thật, xinh đẹp.
Khí chất xa cách thản nhiên này khiến cho người ta liếc mắt một cái, nhất định không thể quên.
Theo đó, ánh mắt của hắn nhìn quanh một lần, trên ban công, ngoài hai người bọn họ ra thì không còn người nào khác.
Hắn an tâm hơn nhiều, từng bước đi đến trước mặt Nam Tinh, cười nói, “Ba em từng gửi ảnh chụp của em cho tôi xem, nhưng có vẻ ngoài đời xinh đẹp hơn trên đó khá nhiều.”
Nói xong, nâng tay, muốn cầm lấy tay Nam Tinh, tỏ vẻ thân cận. Ẩn ý đằng sau câu nói chẳng rõ là uy hiếp hay là khuyên ngăn.
Dùng tiền đồ tương lai của Nam gia uy hiếp cô.
Hắn vừa nói, vừa tiến lên muốn cầm tay Nam Tinh, ý đồ xúc tiến quan hệ giữa hai người.
⬅ Trước Tiếp ➡