Một tay cô vịn cửa sổ, liếc mắt nhìn ra phía ngoài cửa.
Chu Mạc nhận thấy ý đồ của cô, thanh âm tràn ngập lãnh ý.
“Nam Tinh, cô được lắm.”
Đôi mắt hạnh của Nam Tinh ẩn chứa lạnh lẽo xa cách, trầm mặc nhìn trong chốc lát, một câu cũng chưa nói.
Cô xoay lưng, thả người trực tiếp nhảy xuống.
Nhất thời Chu Mạc chấn động, lập tức bước nhanh về phía cửa sổ.
Nhìn xuống bên dưới, không có tiếng trọng vật rơi xuống đất, bóng hình của Nam Tinh đã biến mất không thấy.
Ánh mắt Chu Mạc tối sầm lại, đứng bên cửa sổ, không biết nghĩ gì.
*
Nam Tinh trực tiếp từ cửa sổ tầng mười chín của khách sạn nhảy xuống, nhảy tới tầng mười tám thì đột nhiên xuất hiện một vòng cung hoa.
Vòng cung chứa hoa này có dạng nửa vòng tròn, trên đó phủ kín các loại hoa, chỗ nhô ra này chắc là do nhà thiết kế muốn tạo ra cảnh đẹp tự nhiên cho nên vẫn chưa thiết trí vòng bảo hộ.
Mà điều khiến Nam Tinh không nghĩ tới là, ở chỗ ngồi bên cạnh ban hoa có một người đàn ông đang đứng.
Phải biết là, đây là tầng mười tám.
Đang yên đang lành ai lại đứng ở đường biên tầng mười tám chứ?
Đợi khi cô từ trên nhảy xuống muốn tránh cũng chẳng kịp, trực tiếp ngã lên người người nọ.
Cả hai người cùng nhau ngã xuống phía sau bồn hoa, bên dưới vang lên tiếng người đàn ông kêu rên.
Người đàn ông ở dưới, Nam Tinh ở trên.
Xung quanh có hoa có cỏ, vài đóa hoa bị đè bẹp rơi xuống cạnh hai người.
Mùi nước sát trùng trên người đàn ông lan tỏa, cô chống thân ngẩng đầu lên, nương ánh trăng nhìn rõ bộ dáng của hắn.
Ánh mắt của hắn, trong nháy mắt hấp dẫn lực chú ý của cô.
Con ngươi không phải màu đen mà là màu xám nhạt, mí mắt của hắn rất nhanh rũ xuống, che đậy đi dáng vẻ tối tăm. Cánh mũi cao thẳng, cánh môi đỏ sẫm như màu thược dược. Hắn rất trắng, trắng theo kiểu trắng bệch của bệnh tật, thân thể gầy, rất dễ dàng thấy được hầu kết.
Hai mắt hắn nửa đóng lại, một đôi mắt hoa đào xinh đẹp khẽ nhếch, lông mi cong dài chợt run rẩy.
Trên người hắn mặc trang phục bệnh nhân, bởi vì cô đè ép mà có chút biến dạng, nút thắt ở cổ áo rơi xuống, lăn sang một bên, áo rộng mở, một bông hoa nhỏ màu đỏ rơi trên xương quai xanh của hắn.
Người so với hoa xinh đẹp hơn nhiều.
Đây là một khuôn mặt tuấn mỹ ưa nhìn.
Nam Tinh nhìn qua một chút, lăn sang bên cạnh hắn, đứng dậy.
Nghĩ nghĩ, vẫn nói, “Thật xin lỗi.”