⬅ Trước Tiếp ➡
Người đàn ông chậm rãi đứng dậy.
Ngoài dự kiến của cô, thân thể của người đàn ông rất cao, sợi tóc trên trán có chút dài che khuất đi mặt mày, dưới bóng đêm không thấy rõ nét mặt của hắn.
Tí tách, tí tách.
Hương vị máu tươi tràn ngập, những giọt máu từ cổ tay của người đàn ông lăn xuống, rơi vào trong bùn đất.
Tầm mắt của Nam Tinh di chuyển xuống, nhìn thấy thương tích trên cổ tay hắn.
Da thịt trắng nõn bệnh trạng càng làm cho những giọt máu kia thêm chói mắt.
Trên cánh tay, mu bàn tay có rất nhiều vết kim tiêm, xanh tím trải rộng.
Trong chớp mắt, đôi mắt của cô có chút dao động, lời nói kêu hắn tự xử lý vết thương tới bên miệng rồi lại nuốt ngược vào trong.
Nam Tinh cao thấp đánh giá lại người ta.
Trang phục bệnh nhân, đứng ở đường biên của tầng mười tàm, trên tay chi chít những vết tiêm.
Liên hệ một loạt các yếu tố này, vốn định rời đi, bước chân đột ngột khựng lại.
Trước hết phải xử lí vết thương cho hắn đã.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, tay của cô đã giữ chặt lấy cánh tay hắn.
Người đàn ông ghé mắt, ánh mắt nhìn vào tay vào cô, vẻ mặt theo đó có chút thay đổi.
Thật kỳ lạ, trên người người con gái này không có hương vị khiến hắn buồn nôn.
Hắn ngừng một chút, tiến gần cô hơn chút nữa.
Ừm, quả thực không có.
Kết quả là, lại tiến gần hơn.
Cứ xê dịch như thế, hai người dựa vào nhau rất gần, hắn thoáng xoay người, đôi mắt nửa híp, dần dần ghé lại bên tai cô, dừng ở chỗ cổ, nhẹ nhàng ngửi.
Đối với miệng vết thương đang nhỏ máu kia, tựa hồ hắn hoàn toàn không có cảm giác.
Tất cả lực chú ý đều tập trung lên người con gái đột nhiên xuất hiện này.
Nam Tinh nhìn kỹ vết thương của hắn. Không nghiêm trọng, chắc là lúc hai người té ngã, hắn bị dây mây ở cạnh cứa qua nên bị thương nhẹ.
Miệng vết thương rất nhỏ, nhưng lượng máu chảy ra lại rất dọa người.
Hắn tiến lại gần, đập vào mặt là mùi thuốc sát trùng nồng nặc, làm cho cô muốn nâng tay đem người trong ngực đẩy ra. Cô vừa chạm vào, thân thể người nào đó rõ ràng run lên.
Hắn gầy yếu đến mức xương quai xanh và xương cốt đều lộ rõ, bộ dáng tái nhợt ốm yếu, khiến cho đôi tay của cô chợt khựng lại.
Kiểu người bệnh nguy kịch thế này, có chút không hạ thủ được.
Cô không có thói quen tiếp xúc gần với người khác như vậy.
Cũng may thân thể người này lạnh lẽo lại mang theo mùi nước sát trùng, giống như một bình tiêu độc khổ lớn, cô còn có thể chấp nhận được.
⬅ Trước Tiếp ➡