“Này, sẽ không bị dọa ngu đấy chứ?”
Vừa nói vừa lấy kẹo trong túi ra, bóc đưa cho ‘mầm non của Tổ quốc.’
Tống Cảnh Hiên nở cụ cười tự nhận là hiền lành thân thiện.
“Tiểu bằng hữu, không cần sợ. Chú không phải là ông chú quái gở đâu~ Cháu xem cháu xem, chú là cảnh sát chuyên đánh người xấu.”
Nói xong, lấy ra thẻ công tác của mình.
Nam Tinh nhìn viên kẹo, lại nhìn hắn, nâng tay, chọc rơi viên kẹo, giọng điệu nghiêm túc, “Tốt nhất chú nên đi kiểm tra lại não đi.”
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Tống Cảnh Hiên cứng lại.
Quyền Tự cầm một chiếc khăn tay màu trắng, chậm chạp lau ngón tay, lông mi đen dài rũ xuống, lệ khí được thu liễm chỉ còn cảm giác lạnh lùng xa cách.
Ánh mắt Nam Tinh nhìn về phía Quyền Tự, “Anh tìm tôi?”
Quyền Tự khựng lại, con ngươi màu xám nhạt đối diện với ánh mắt cô.
Sau đó, hắn nâng tay ý bảo, “Lại đây.”
Giọng nói khàn khàn lộ rõ vẻ mỏi mệt.
Nam Tinh đứng tại chỗ một lúc, rồi từng bước từng bước đi qua, dừng trước mặt hắn.
Giây tiếp theo, hắn đột nhiên vươn tay nắm lấy cánh tay cô, kéo cô lại gần.
Cánh môi Quyền Tự hiện ra ý cười, tia sáng trong mắt rất nhanh lộ rõ.
Vốn nghĩ chuyện ngày hôm qua là ngoài ý muốn.
Vốn cho rằng, là do hắn bị tiêm thuốc an thần vào người, cộng thêm cơ thể đã rất lâu không được nghỉ ngơi đầy đủ làm cho cảm quan suy nhược, nên mới có thể ôm cô mà ngủ.
Nhưng xem chừng hiện tại, không phải vì thế.
Cơ thể của hắn, quả thật không bài xích cô, quả thực muốn tới gần cô.
Hắn sáp lại gần cô, mơ hồ mang theo cảm giác áp bách.
Hơi thở đạm mạc trên người tan đi không ít.
Nam Tinh không biết hắn định làm gì, lui về sau vài bước.
Kết quả người nào đó lại tự động tiến về phía trước, từng bước kề sát.
Đôi mắt Tống Cảnh Hiên trừng lớn.
Quyền Tự bị sao thế này? Bị kê thuốc?
Thế nhưng, cảnh tượng này thật quen mắt, giống như đã gặp qua ở đâu rồi.
Bỗng nhiên, ánh mắt hắn co rụt lại, thoáng cái đã nhớ ra cô gái này là ai.
Đây không phải là cô gái đêm qua sao?