⬅ Trước Tiếp ➡
Vậy mà còn là học sinh?
Có thể nhảy từ trên tầng cao nhất xuống mà vẫn an toàn, thân thủ này, lá gan này, những học sinh khác không thể so được.
Tống Cảnh Hiên một bên cân nhắc, một bên càng thêm quan sát kỹ lưỡng Nam Tinh.
Nếu như thu cô ấy vào trong bộ đội..
Nam Tinh nhìn quanh trái phải, thấy Quyền Tự càng dựa sát vào người cô, nhịn không được vươn tay chống ngực hắn, đẩy người cách xa xa một chút.
Tuy rằng cô không chán ghét hương vị nước sát trùng trên người hắn, nhưng người này không thể cứ được một tấc lại tiến một thước như vậy được.
“Anh đến tìm tôi, để đòi nợ à?”
Nói xong, trong tay hắn xuất hiện một cái vòng cổ.
Chiếc vòng cổ này có màu bạc và màu đen đan chéo tạo thành, chỗ giao nhau giữa hai màu là mặt dây chuyền, đó là một đóa hoa nhỏ màu bạc, bên trên bông hoa còn có một hạt châu màu đen, bề ngoài hạt châu không được dễ nhìn cho lắm, lồi lõm như bị một cái dây mây quấn quanh vậy.
Tiếng va chạm đinh linh đinh linh vang lên.
Giây tiếp theo, vòng cổ được đeo vào cổ Nam Tinh.
Cô cúi đầu, nhìn thoáng qua chiếc vòng này.
Chiếc vòng này hoàn toàn không phù hợp để nữ sinh đeo, bên trên đóa hoa nhỏ màu bạc là viên hạt châu đen, cứ gây cho người ta cảm giác quái dị.
Nam Tinh vân vê viên hạt châu kia.
Thật thần kỳ, rất thích hợp với gu thẩm mỹ của cô.
Lời từ chối đến bên miệng, dừng một chút.
Quyền Tự nhận ra cô rất thích.
Hắn chậm rãi tới gần.
Cúi đầu đặt trán lên trán Nam Tinh, khoảng cách giữa hai người quá gần, tư thế ái muội, hắn đè thấp giọng:
“Đóa hoa này giống cô.”
Nam Tinh ngẩng đầu liếc hắn một cái, sau đó lùi về sau mấy bước.
Quyền Tự nhìn vòng ngực mình, ngực đột nhiên vắng vẻ, mí mắt giật giật, nhưng cũng không nói gì.
Nam Tinh sờ túi tiền mấy phút, lấy ra một cái thẻ ngân hàng.
“Trong thẻ có một vạn, không có mật mã, mua chiếc vòng cổ này.”
Dứt lời, đưa thẻ ngân hàng cho Quyền Tự.
Nam Tinh cúi đầu, lại nhìn thoáng qua vòng cổ.
Chiếc vòng này, được chế tác rất tinh tế.
⬅ Trước Tiếp ➡