⬅ Trước Tiếp ➡
Nam Tinh chớp chớp mắt:
“Tiểu ca ca? Tuổi của hắn nhỏ hơn cậu mà?”
Ngữ khí của Nam Tinh nghiêm túc, không giống đang nói đùa, làm cho người nọ thoáng chốc ngại ngùng.
Nam Tinh thấy nữ sinh kia có vẻ xấu hổ, mở miệng, “Muốn?”
Đôi mắt cô gái trừng lớn, ánh mắt hi vọng: “Được chứ?”
Nam Tinh gật gật đầu, “Được.”
Nói, liền lấy một tấm hình đưa qua.
Có người thứ nhất ắt sẽ có người thứ hai, thứ ba.
Thực mau, tám bức ảnh đều phân phát hết.
Bởi vì bản chữ ký này mà lớp học rối loạn.
Các bạn học nam bĩu môi, khinh thường nhìn lại.
Cái người tên Khoai Sọ đó có đẹp trai thế không?
Một bản chữ ký thôi có gì hiếm lạ chứ, cho ít tiền là có thể mua được rồi.
Bạn học nữ ngồi cùng bàn với Nam Tinh, vốn dĩ đang cúi đầu học tập, nhận thấy tiếng ồn bên cạnh càng lúc càng lớn, ngẩng đầu, nhìn thoáng qua.
Vừa lật sách vừa mở miệng, “Chữ ký rất dễ làm giả, đừng để bị lừa.”
Nam Tinh nghiêng đầu nhìn bạn cùng bàn, “Cô cũng thích?”
Đáy mắt bạn cùng bàn lộ ra vẻ khinh thường, nhẹ nhàng cười, “Bản chữ ký thật mới có giá trị lưu niệm.”
Nói xong, ánh mắt lại nhìn vào sách giáo khoa, châm chọc nói:
“Có bản lĩnh làm giả mấy thứ này, chi bằng nghĩ cách để nâng cao thành tích bản thân đi, đường ngang ngõ tắt vô dụng.”
Mí mắt Nam Tinh khẽ nhíu, ngón tay cầm lấy bút bi trên bàn, nhẹ nhàng ấn hai cái.
“Cậu là niên cấp đệ nhất (người đứng đầu khóa học)?”
Bạn cùng bàn sửng sốt, nghiêng đầu nhìn về phía Nam Tinh:
“Cái gì?”
Nam Tinh nhìn bài thi 85 điểm của cô ta.
“Điểm này còn kém điểm của niên cấp đệ nhất khá xa. Có thời gian thì nên tự chú ý bản thân thì hơn.”
Lời này của cô nghiêm túc lại thật lòng.
Dứt lời, khuôn mặt của bạn cùng bàn lập tức đỏ lên, “Cậu!”
Bộ dáng thẹn quá hóa giận cộng với lòng tự trọng bị đả kích, hai mắt đỏ bừng.
⬅ Trước Tiếp ➡