“A a a a a a, trời ạ, đây là may mắn từ đâu tới a, bản chữ ký từ trên trời rớt xuống! Nam Tinh thật quá tốt rồi!”
Đương nhiên, mấy người được cầm bản chữ ký thật trong tay rất vui vẻ.
Còn mấy người không được thì tỏ vẻ hoài nghi, không tin lắm.
“80% là bắt chước.”
“Đúng vậy. Khoai Sọ rất ít khi ký tên. Làm sao Nam Tinh lấy được nhiều bản chữ ký như thế?”
“Mấy trò này chỉ lừa được mấy người không biết gì.”
“Còn dám nói theo đuổi thần tượng, chữ ký của idol mình thế nào còn không biết?”
“Hơn nữa, Nam Tinh chẳng phải mới từ viện phúc lời chuyển ra sao? Cô ta lấy đâu ra nhiều bản chữ ký thế? Không lẽ do Khoai Sọ đi viện phúc lợi làm công ích đưa cho?”
Lời trong lời ngoài, âm thầm trào phúng.
Cũng may ầm ĩ không lâu, chuông vào học vang lên, lúc này mới gián đoạn những lời khắc khẩu.
Tiết này là tiết Toán.
Thầy giáo dạy Toán là một người đầu hói, đeo một chiếc kính mắt, trên mặt để một chòm râu nhỏ.
Mới bước vào lớp, thầy dậy Toán cầm một bài thi đi tới trước mặt Nam Tinh.
Giọng nói của thầy ý vị thâm trường.
“Bài tập sáng hôm nay, do trò làm?”
Nam Tinh nhìn lướt qua tên, “Dạ.”
Trong lớp một mảnh yên tĩnh, ánh mắt nhất trí nhìn về phía Nam Tinh.
Giây tiếp theo,thầy giáo đột nhiên lấy ra một tập giấy.
Đề thi giống nhau như đúc, âm thanh có chút hung dữ.
“Làm lại một lần cho thầy xem xem.”
Bạn cùng bàn cười ra tiếng, phảng phất thầy giáo đang ở trước mặt các bạn học khác khiến cho Nam Tinh bị bẽ mặt, giúp cô ta thoải mái hơn nhiều.
Nam Tinh cầm lấy bút, bắt đầu làm.
Làm cực nhanh.
Chẳng mất bao lâu đã điền xong.
Thầy giáo cầm lấy bài thi, nhìn câu hỏi cuối cùng, híp híp mắt.
“Câu hỏi cuối cùng này, để cả nửa trang giấy cho trò viết cách làm, thế mà trò chỉ điền đáp án? Trò cho rằng trò đang chơi trò điền số à??”
Nói dứt câu, những tiếng cười cợt từ các bạn trong lớp bắt đầu vang lên.
Nam Tinh lắc đầu: