⬅ Trước Tiếp ➡

anh, khuya như vậy đi ra ngoài không cần phải mặc đồng phục, đã muộn như vậy, tốt nhất cứ lấy cho anh một chiếc áo lông vũ là được.
Lục Chi mặc váy ngủ vào, sau đó tiễn anh ra ngoài cửa.
Giang Ngộ quay lại nói xin lỗi với cô, “Anh xin lỗi nhé.” Lục Chi nói không sao, thật ra chuyện xảy ra như vậy cô vẫn có có thể thông cảm cho anh, rốt cuộc đứng ở vị trí của anh, cũng không thể rảnh rỗi nhiều như vậy.
Trước kia cô còn nghe nói anh bận trăm công nghìn việc, nhưng vẫn phải dành ra một chút thời gian trong lịch trình bận rộn của mình để kết hôn.
Dạo gần đây lại có một đại hội lớn, có rất nhiều chỉ tiêu linh tinh gì đó, nên công việc của anh đã bận lại càng bận hơn.
Nhưng anh không giống mấy người đàn ông ở trong mấy cuốn tiểu thuyết mà Lục Chi hay đọc, lúc nào cũng đi ra ngoài xã giao qua lại, bận bịu công việc, có lẽ thành phố này vẫn chưa lớn đến mức phải vội vàng đến như vậy.
Sau khi Lục Chi tiễn anh ra khỏi nhà, cô quay lại phòng, nhìn một mảnh chất lỏng ướt đẫm của mình trên ga trải giường màu đỏ, cô cảm thấy xấu hổ không thôi Cô nhanh chóng đổi ga trải giường mới.
Tại sao đêm tân hôn của cô lại gập ghềnh đến như vậy, anh không thể trải qua một đêm với cô được hay sao?
Cô rất muốn thử xem, khi vật kia tiến vào bên trong có phải rất thoải mái hay không.
...
Lục Chi ngủ một giấc đến chín giờ sáng hôm sau mới tỉnh dậy, theo bản năng cô quay sang nhìn xem có ai ở bên cạnh hay không, kết quả là không có người, cả đêm hôm qua anh không hề quay về nhà.
Cô cũng ngại ngùng không dám gọi cho anh, vì vậy cô đành phải gửi một tin nhắn Wechat để hỏi xem sự việc đã được giải quyết xong chưa?
Anh nói mọi việc đã được giải quyết xong rồi.
Nhưng lúc kết thúc đã rất khuya, nên anh trực tiếp ở lại đơn vị ngủ một lúc, sáng hôm sau đi làm luôn.
Lục Chi dặn dò anh nhớ ăn sáng.
Ngày hôm qua cô vẫn chưa phát hiện ra tuyết đã rơi rồi, đây là trận tuyết đầu tiên trong năm nay, nó khá là lớn.
Cô nhìn ngoài cửa sổ trắng xóa một mảnh, đã lâu không nhìn thấy tuyết, cô đang định đến trung tâm mua sắm đi dạo một vòng, mua một ít đồ linh tinh thuận tiện mua cái gì đó ăn luôn.
Hiện tại bạn bè cùng quê đều đã đi làm hết, không có ai đi dạo phố cùng với cô, cô chỉ định đi dạo quanh chỗ này một vòng.
Cô đang chuẩn bị đi đến hiệu sách mua một vài cuốn sách, thời điểm ra khỏi trung tâm thương mại cô nhìn thấy một người nhìn rất quen mặt ở đằng xa, cô cũng không biết có phải mình nhìn nhầm hay không.
Cô đứng yên một chỗ nhìn chằm chằm vào bóng dáng kia, Giang Ngộ quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy cô.
Lục Chi đã nhìn thấy rồi, quả nhiên là Giang Ngộ, anh đang quét tuyết ở trên đường.
Lục Chi bị chọc cười.
Cô nhớ đến một câu nói trước kia của mẹ cô, muốn tìm một người bạn trai thì phải nhân cơ hội trời đổ tuyết, sáng sớm đi ra ngoài, chọn một người ở trên đường cái.
Sớm như vậy đã phải đi ra ngoài quét tuyết, chắc chắn là người làm trong cơ quan đơn vị.
Quả nhiên mẹ của cô không có lừa cô, dáng vẻ quét tuyết của Giang Ngộ còn rất lạnh lùng nha.
Giang Ngộ nhìn thấy cô, anh đi về phía


⬅ Trước Tiếp ➡